Chương 45: Hai cha con này thực sự quá sành chơi
Trong phòng họp bao trùm một bầu không khí tĩnh mịch quỷ dị. Goodshow sâu kín nhíu chặt lông mày, trong khi Agatha lại nở nụ cười âm trầm như có như không, ánh mắt lướt qua vẻ trầm mặc của Giovanni.
“Các ngươi thật sự chắc chắn chứ?” Giọng nói trầm thấp của Giovanni vang lên phá vỡ không gian lặng ngắt.
Goodshow thở dài bất lực: “Giovanni quán chủ, mặc dù chuyện này thật đáng tiếc, nhưng sự thực đúng là như vậy.”
Jenny tổng chỉ huy cũng có biểu lộ tương tự Goodshow, chân mày nhíu chặt không buông.
“Không biết vì nguyên nhân gì, nhưng đứa trẻ Mamon kia xác thực đã gia nhập băng Rocket. Điểm này các đảo chủ tại vùng Alola cùng quán quân vùng Sinnoh là Cynthia đều có thể chứng minh.”
Nghe vậy, Giovanni im lặng hồi lâu, nhịp hô hấp của hắn dần dần bình ổn trở lại. Sau đó, hắn hít một hơi thật sâu, ngay trước mặt ba người Goodshow mà lấy điện thoại ra, bấm gọi vào một dãy số.
Tích... Tích... Tích...
Tiếng chuông điện thoại không ngừng vang lên. Toàn bộ phòng họp ngoại trừ âm thanh ấy ra thì đến cả tiếng kim rơi cũng có thể nghe thấy rõ ràng. Cuối cùng, cuộc gọi cũng được kết nối.
“Alo? Lão ba?”
Giọng nói của thiếu niên từ trong ống nghe truyền đến, nhẹ nhàng nhưng mang theo vài phần lười biếng đặc trưng, nghe vô cùng đặc biệt. Ngay cả nhóm người Goodshow cũng nghe thấy rõ mồn một.
“Mamon, ngươi đang làm gì ở Alola?” Giọng của Giovanni nén xuống cực thấp.
“Dĩ nhiên là đang lữ hành rồi.” Tiếng cười khẽ của Mamon lại truyền tới.
“Nói thật! Ta đã từng dạy ngươi nói dối bao giờ chưa?”
Cơn giận của Giovanni lúc này tựa như một ngọn núi lửa đang bị đè nén, dường như có thể bùng phát bất cứ lúc nào.
“Cho nên ngươi quả nhiên đã gia nhập băng Rocket! Mamon, ngươi có biết mình đang làm gì không? Từ nhỏ ta đã dạy bảo ngươi thế nào, ngươi...”
Thiếu niên thản nhiên ngắt lời Giovanni: “Ngươi lúc nào cũng chỉ nói những lời như vậy.”
“Ngươi nói cái gì?” Giovanni thoáng ngẩn người.
“Ngươi luôn yêu cầu ta phải bước đi theo hướng mà ngươi đã định sẵn. Có bao giờ ngươi cân nhắc đến cảm thụ của ta dù chỉ một lần chưa? Ta giống như con rối trong tay ngươi, từng bước từng bước bị thao túng theo ý ngươi muốn.”
“Ta...” Cổ họng Giovanni phảng phất như bị thứ gì đó nghẹn lại, hắn chỉ có thể khô khốc thốt ra mấy chữ: “Ta là vì tốt cho ngươi.”
“Đúng vậy, bọn họ chỉ biết nói: ‘Nhìn kìa, đó là con trai của quán chủ Giovanni’, ‘Không hổ danh là con trai của Giovanni, thật lợi hại’. Bất luận ta cố gắng thế nào, dù cho ta có trở thành quán quân đại hội Indigo đi chăng nữa...”
Giọng của Mamon vẫn bình tĩnh như trước, hay đúng hơn là lạnh nhạt vô cùng.
“Trên người ta vẫn luôn dán cái nhãn hiệu của ngươi. Sự ưu tú của ta dường như chỉ bắt nguồn từ ngươi mà thôi.”
“Ta đã chịu đủ rồi, Giovanni. Mười sáu năm, ròng rã mười sáu năm rồi.”
“Ta không phải đồ chơi của ngươi. Ta sẽ chứng minh cho ngươi thấy, dù không có ngươi, ta vẫn sẽ thành công!”
Theo lời nói cuối cùng ấy, điện thoại bị cúp máy.
Giovanni nhìn chằm chằm vào màn hình, ánh mắt dần trở nên phức tạp, nửa ngày không nói lời nào. Sự giáo dục nghiêm khắc của gia đình, dư luận từ ngoại giới, cùng với việc nỗ lực mà không được công nhận đúng mức, tất cả đã đẩy một đứa trẻ ưu tú như vậy vào con đường cực đoan.
Trong lòng Goodshow kêu khổ không thôi. Nguyên bản ông còn dự định sau khi chuyến lữ hành năm nay của Mamon kết thúc sẽ đích thân mời hắn trở thành một trong Tứ Hoàng của Kanto. Ai có thể ngờ được, thiên tài thiếu niên do chính tay một quán chủ chính thống dạy dỗ lại gia nhập băng Rocket.
“Xin lỗi hội trưởng, là vấn đề của ta.” Giọng nói khàn khàn trầm thấp của Giovanni đột ngột vang lên.
Giovanni dù nhìn bên ngoài vẫn giữ được vẻ bình tĩnh, nhưng bất kỳ ai cũng thấy được hắn hiện tại đang vô cùng phẫn nộ, ngữ khí vô cùng nghiêm khắc.
“Giovanni quán chủ, ta có thể hiểu được tâm trạng của ngươi, nhưng xin hãy bình tĩnh một chút.” Goodshow muốn nói lại thôi, nhưng nghĩ đến tình cảnh của Giovanni lúc này, ông chỉ khẽ thở dài.
“Chuyện này không trách ngươi được, đây là điều không ai lường trước tới. Ngươi cũng đừng quá tự trách mình.”
Sự việc này một khi được công bố, bất luận sau này Mamon có làm gì cũng sẽ không ảnh hưởng quá lớn đến danh tiếng của Giovanni.
Vùng Alola.
Mamon tựa người trên chiếc ghế sa lon bằng da cao cấp, thong thả vắt chéo chân, tư thái vô cùng nhàn nhã. Màn hình phía trước sáng lên, hiển thị hình ảnh của một thiếu niên tuấn mỹ tóc đen, đó chính là hắn.
Hắn đã chờ đợi ngày này quá lâu rồi!
Proton đứng một bên quan sát toàn bộ quá trình, thực tâm trong lòng hắn rất muốn cảm thán: hai cha con nhà này thật sự quá sành chơi. Một người muốn “nghỉ hưu”, người kia thì chuẩn bị kế vị, màn kịch đoạn tuyệt này diễn ra thật hoàn hảo.
Dù sao đối với một thuộc hạ cấp dưới như hắn, dù Giovanni hay Mamon làm thủ lĩnh thì cũng như nhau cả. Mamon không chỉ có năng lực mà thực lực cũng hoàn toàn đạt chuẩn.
“Đại nhân, vậy kế tiếp chúng ta nên làm gì?”
Mamon trầm ngâm một lát rồi phân phó: “Sự xuất hiện của Cynthia quả thật là một phiền phức, đã làm xáo trộn một vài bố trí của ta. Nếu đã như vậy...”
“Mấy ngày tới hãy để thành viên tổ chức thu liễm một chút, vẫn chưa biết đám người Kukui sẽ hành động ra sao.”
“Rất tốt! Chỉ cần tìm một cơ hội thích hợp, ta liền có thể chính thức tiếp quản vị trí thủ lĩnh băng Rocket!”
Mamon đôi mắt hơi lóe lên. Hắn vốn chưa muốn ra tay nhanh như vậy, nhưng hiện tại buộc phải tăng tốc tiến độ.
Hừm, qua mấy ngày nữa phải đi một chuyến tới thiên đường Aether, thu phục Lusamine trước rồi tính tiếp.
Trở lại phòng họp tại hiệp hội, Goodshow nhìn Jenny, cô gật đầu rồi nhấn nút điều khiển từ xa.
“Đây là những gì bọn hắn đã chụp lại được.”
Bức ảnh hiện lên rõ ràng hình ảnh Mamon. Goodshow hoàn toàn xác định được, bởi chính ông là người đã trao giải quán quân cho Mamon năm đó. Lúc ấy, ông còn vô cùng vui mừng, cho rằng vùng Kanto lại xuất hiện thêm một thiên tài kiệt xuất.
Nghĩ đến đây, Goodshow đưa tay nâng trán, cảm thấy mệt mỏi rã rời. Ai có thể hiểu được nỗi lòng của ông lúc này chứ?
Hắn quay sang nhìn Giovanni, thấy vị quán chủ này vẫn cúi đầu không nói lời nào, bóng tối bao phủ lấy khuôn mặt khiến không ai nhìn rõ thần thái. Chú ý tới điểm này, Goodshow khẽ nhíu mày lo lắng.