Chương 100: Tự Làm Tự Chịu
Đại lý tự.
Khi Tạ Sơ nhận được tin tức, thuộc quan tên Trần Minh kia đã bị đánh rụng hết răng, được đồng liêu đưa đến Ngự y viện.
Còn kẻ ra tay lại ung dung ngồi trong phủ quan của hắn, thản nhiên uống trà.
Tạ Sơ vẻ mặt lạnh nhạt: “Đánh người xong còn chưa chịu đi?”
Nghe giọng điệu của hắn, hiển nhiên đã biết chuyện Trần Minh làm.
Tiêu Trầm Nghiên giọng điệu thờ ơ: “Mẫu thân ngươi bên đó, tốt nhất ngươi cũng nên giải thích cho rõ ràng.”
Tạ Sơ nhạy bén nhận ra hàm ý trong lời hắn: “Mẫu thân ta đã nói gì?”
“Không có.”
Chính xác hơn là không có cơ hội.
Nhưng trong yến hội ngắm hoa, khi thái tử phi gây khó dễ, dù Bách Tuế không có mặt nhưng điều đó không có nghĩa là Tiêu Trầm Nghiên không có tai mắt trong Đông cung.
Với phản ứng của phu nhân Định Quốc Công, tự nhiên có người báo lại cho hắn rõ ràng từng chi tiết.
Thực ra quan hệ giữa Tiêu Trầm Nghiên và vị cữu mẫu này vốn dĩ đã lạnh nhạt. Khi hắn còn là hoàng thái tôn, thái độ của bà đối với hắn hoàn toàn khác bây giờ.
Hiện tại tuy vẫn giữ phép tắc nhưng thực tế bà đã sớm không còn thiện cảm với hắn.
Dù sao, quan hệ quá thân thiết với phủ Yểm vương cũng đồng nghĩa với việc tự chuốc lấy nguy hiểm.
Phu nhân Định Quốc Công không thích hắn, xuất phát từ lo lắng cho phủ Định Quốc Công, Tiêu Trầm Nghiên có thể hiểu được, và trước đây cũng không để tâm.
Nhưng sau chuyện của Tạ Lăng, cộng thêm việc hắn đã biết nội tình, hôm nay phản ứng của bà chỉ khiến hắn cảm thấy buồn cười.
Người sáng suốt đều nhìn ra được mưu đồ của thái tử phi vậy mà bà ta vẫn mắc bẫy. Một nữ nhân từng trải không thể nào lại dễ dàng bị ảnh hưởng như vậy, trừ khi từ trước đã có thành kiến với Thanh Vũ.
Trong mắt Tiêu Trầm Nghiên, từng đợt sóng lạnh lẽo cuộn trào.
Nếu không phải tiểu nữ quỷ của hắn ra tay, e rằng Tạ Lăng đã sớm mất mạng. Ấy vậy mà bà ta chẳng những không cảm kích, chỉ vì Thanh Vũ không nhận lời mời của bà ta, không ra tay giúp đỡ, mà liền sinh lòng oán hận.
Hoặc có lẽ là vì Thanh Vũ đã biết được bí mật mà bà ta che giấu bấy lâu nay.
“Ân một đấu, cừu một thạch”, không có gì bất ngờ, nhưng đúng là đáng chế giễu.
(“Ân một đấu, cừu một thạch” tức ân nghĩa nhỏ, thù hận lớn)
Nhưng vì Tạ Vận, Tiêu Trầm Nghiên vẫn nhắc nhở: “Tạ Sơ, hãy nói chuyện nghiêm túc với mẫu thân ngươi, có những chuyện đừng quá chấp mê bất ngộ.”
Năm xưa Sở thị sinh đôi long phượng, nhưng vì một lý do nào đó mà giết đi một đứa trẻ, dù sao cũng là chuyện riêng của phủ Định Quốc Công, Tiêu Trầm Nghiên không tiện nói thẳng.
Nhưng với thủ đoạn và sự thông minh của Tạ Sơ, nếu muốn tra nhất định có thể tra ra.
Sau khi Tiêu Trầm Nghiên rời đi, thuộc hạ tiến đến hỏi Tạ Sơ nên xử lý chuyện của Trần Minh thế nào.
“Nếu hắn không giữ nổi cái miệng của mình thì giúp Trần đại nhân loại bỏ tận gốc tai họa này đi.”
Thuộc hạ ngẩn ra, kinh ngạc nhìn Tạ Sơ.
Tạ Sơ vẫn chăm chú nhìn cuốn hồ sơ trên bàn, vẻ mặt không đổi, chỉ nhàn nhạt hỏi: “Còn chuyện gì nữa không?”
Thuộc hạ lắc đầu, những lời muốn cầu xin tha mạng cũng nuốt trở lại.
Chỉ có mấy tiểu thư khuê các chưa từng ra khỏi cửa mới cho rằng vị Thiếu khanh đại nhân này là tiên nhân hạ phàm.
Chẳng ai biết rằng, ngoài vẻ bề ngoài thoát tục kia,
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền