Chương 99: Cuối Cùng Cũng Đến Lúc Phải Rời Đi Rồi
Lúc này, Đông Cung đã tràn ngập khói lửa.
Trắc phi Lý Ngư quỳ ngồi trên đất, bên má trái hằn rõ dấu bàn tay đỏ ửng, khóe môi còn vương vết máu. Khác với thái độ hung hăng của thái tử phi, nàng lại vô cùng yên lặng.
Cúi đầu thuận theo, ngoan ngoãn chịu đựng, trông càng thêm yếu đuối đáng thương.
Thái tử vừa vào cửa liền thấy cảnh tượng này, vội vàng đỡ Lý Ngư dậy. Nhìn thấy vết tát trên mặt nàng, hắn lập tức giận dữ quát hỏi thái tử phi:
“Ngươi dám ra tay với nàng sao?”
Thái tử phi chua xót trong lòng, càng thêm ấm ức:
“Điện hạ vừa đến đã trách mắng thiếp, vậy có biết con tiện nhân này đã làm gì với thiếp không?!”
“Trắc phi xưa nay không tranh giành, chưa từng so đo với ngươi, lần nào không phải do ngươi cố tình gây chuyện trước?” Thái tử lạnh giọng quát: “Ngươi gây ra đại họa bản cung còn chưa truy cứu, vậy mà ngươi còn muốn ban chết cho trắc phi?!”
“Cảnh thị, ngươi tâm địa độc ác, đố kỵ mù quáng, không xứng làm thái tử phi!”
Thái tử phi lảo đảo suýt nữa ngã xuống, ánh mắt đầy vẻ không thể tin được.
“Điện hạ nói thiếp độc ác?”
“Chẳng lẽ không phải?” Ánh mắt thái tử lạnh như băng. “Dùng thịt người làm bùn bón hoa, chuyện điên rồ như vậy mà ngươi cũng làm được!”
“Thiếp bị oan!” Thái tử phi vừa hoảng hốt, vừa phẫn nộ, vừa tủi nhục, chỉ vào Lý Ngư:
“Là nàng ta! Rõ ràng mọi chuyện là do nàng ta sai người làm! Hoa quế kia ngày nào thiếp cũng dùng, nếu biết đó là bón từ thịt người thiếp há có thể dùng trên người mình?”
Thái tử cũng biết rõ điều này nhưng lúc này cơn giận đang bốc lên ngùn ngụt, lời lẽ sắc bén, chẳng hề chừa cho thái tử phi chút thể diện nào.
“Hôm nay, bên dưới đào lên không ít những mảnh thi thể không lành lặn, thậm chí còn có một cái đầu người. Có người nhận ra đó chính là tên hoa công trước đây bị ngươi ban chết!”
(Hoa công là cách gọi chung cho những người làm công việc chăm sóc hoa trong cung)
Thái tử lạnh lùng nhìn nàng: “Bao năm qua, chỉ vì mấy cái cây chết tiệt kia mà ngươi đã giết bao nhiêu người, có cần bản cung giúp ngươi tính lại không? Người đều do ngươi hạ lệnh giết, bây giờ còn nói mình bị oan?”
Thái tử phi run môi, kinh hãi lẫn phẫn nộ:
“Là thiếp ban chết bọn họ, nhưng đó chỉ là bọn nô tài! Chúng làm việc không tốt, chết thì có sao?!”
“Sau khi thiếp xử tử bọn chúng, thi thể đều do hạ nhân xử lý, thiếp chưa từng ra lệnh băm xác bọn chúng bón hoa!”
Thái tử cười lạnh: “Vậy ngươi nói xem, những thi thể đó đã được xử lý thế nào?”
Thái tử phi ấp úng: “Thiếp không biết, những chuyện này sao thiếp có thể quản? Chắc là bị đưa ra ngoài cung ném vào bãi tha ma rồi.”
“Rầm!”
Thái tử giận dữ đạp lật chiếc ghế bên cạnh, tiếng động lớn đến mức thái tử phi giật mình hét lên thất thanh.
“Rõ ràng là ngươi ra lệnh băm xác ném xuống hồ cá chép! Cảnh thị, ngươi ác độc đến mức nào!”
“Ngươi biết rõ trắc phi thích ra hồ cá chép cho cá ăn, ngươi làm vậy là có ý gì?”
Thái tử phi cắn chặt môi, biết chuyện này không thể che giấu được nữa, lạnh lùng đáp:
“Đúng! Là thiếp ra lệnh băm xác lũ nô tài đáng chết kia ném xuống hồ cá! Nhưng thì sao chứ? Dù sao cũng chỉ là xác chết!”
“Điện hạ đã biết mọi chuyện chẳng lẽ không thắc mắc vì sao những mảnh thi thể kia lại biến thành bùn bón hoa?”
Thái tử
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền