Chương 98: Nam Nhân Miệng Ngọt Lừa Quỷ!
Khuôn mặt kiều diễm của Thanh Vũ hơi vặn vẹo trong chốc lát, giọng nói lạnh lẽo đến rợn người:“Nhìn ngài nói kìa, đêm nay nếu ta không hút chút dương khí của ngài thì thật có lỗi với bản thân.”
Tiêu Trầm Nghiên đưa hộp thức ăn bên cạnh qua:“Ăn no trước đã.”
Thanh Vũ mở ra xem, đôi mắt khẽ sáng lên. Bên trong là đủ loại điểm tâm hoa quả, tạo hình tinh xảo, tất cả đều mang hình dáng hoa cỏ, sống động như thật.
“Lấy từ đâu vậy?”
“Đồ còn dư của Ngự Thiện Phòng.”
Thanh Vũ liếc xéo hắn:“Ngài không phải ngày ngày bận rộn ở Hộ Bộ như ruồi không đầu sao?”
Tiêu Trầm Nghiên không đáp, điểm tâm chỉ là tiện tay lấy mà thôi.
Thực tế, đây không phải là phần dư từ Ngự Thiện Phòng. Chỉ là bếp của Hộ Bộ do đầu bếp từ Ngự Thiện Phòng đảm nhận, tay nghề cao, đặc biệt giỏi làm điểm tâm.
Hắn đoán hôm nay nàng sẽ gây náo loạn một trận, chắc chắn chẳng chịu ăn gì nên tiện miệng bảo người chuẩn bị trước.
Có đồ ăn ngon Thanh Vũ cũng chẳng quanh co nữa, nói thẳng:“Trước đó ta vẫn thắc mắc, tên ngốc ở Đông Cung sao lại có thể trở thành thái tử.”
“Đi một chuyến hôm nay ta đã hiểu rồi.”
“Vì bên cạnh hắn có một kẻ không phải người?” Tiêu Trầm Nghiên hỏi.
“Cũng tạm xem là vậy. Nhưng so với ngài thật tức chết đi được.” Thanh Vũ vừa ăn vừa nói:“Ngài là âm phong sát khắc mệnh hàn khí nhập cốt. Còn hắn thì phúc khí quấn thân, dù có ngu xuẩn như heo thì vẫn có kẻ ra sức nhét phúc khí vào người hắn.”
Tiêu Trầm Nghiên nhướng mày, cảm thấy cách nói này thật châm chọc.
“Ngài hiểu thái tử hơn ta nhiều. Trước khi ngài hồi kinh, chắc hắn sống thuận buồm xuôi gió lắm?”
Tiêu Trầm Nghiên không phủ nhận cũng chẳng thừa nhận.
Thanh Vũ nhún vai:“Đấy, thế mới nói. Kẻ giúp đỡ hắn hao tâm tổn sức vì hắn, nhưng mà…”
Nàng nhếch môi cười giễu cợt:“Họa phúc của con người có số trời, có nhân quả. Những năm qua thái tử làm không ít chuyện ngu xuẩn, dù có người không ngừng thay hắn tích phúc, chặn tai họa, nhưng phúc khí rồi cũng có lúc cạn kiệt.”
“Đến cuối cùng, nhân quả tuần hoàn, báo ứng tăng gấp bội. Trên mặt thái tử đã hiện dấu hiệu của tai ương, kẻ giúp đỡ hắn cũng chẳng che chở được bao lâu nữa.”
Nói xong Thanh Vũ khẽ cười khẩy:“Thật ngu xuẩn.”
Tiêu Trầm Nghiên đột nhiên gõ nhẹ lên trán nàng. Thanh Vũ trừng mắt:“Ngài làm gì vậy?”
“Vòng vo nửa ngày mà không chịu nói rõ kẻ giúp thái tử là ai?”
Thanh Vũ phồng má tức giận:“Ta có gặp đâu mà biết!”
“Cũng có chuyện nàng không biết sao?” Tiêu Trầm Nghiên cười nhạt, ánh mắt thoáng trêu chọc.
Thanh Vũ lườm hắn:“Dù sao cũng là một trong số phi tần của hắn thôi, yên tâm, không phải thái tử phi.”
“Chuyện bùn trồng hoa kia là sao?”
Thanh Vũ khẽ nhíu mày, bĩu môi:“Không phải thái tử phi làm, nhưng nàng ta cũng chẳng vô tội gì. Những người bị làm thành bùn trồng hoa đều chết vì nàng ta, nghiệp chướng nặng lắm.”
“Còn lý do vì sao bị làm thành bùn trồng hoa, chắc có kẻ muốn cho thái tử phi một bài học.”
Còn có phải là kẻ bí ẩn giúp đỡ của thái tử ra tay hay không, Thanh Vũ không đề cập. Nhưng dù có là thật thì cũng chẳng quan trọng, dù sao Đông Cung cũng là một lũ chó cắn chó.
Tiêu Trầm Nghiên nhìn nàng hồi lâu:“Hôm nay chỉ thu hoạch được nhiêu đó?”
“Vẫn có chút chuyện khác.” Thanh Vũ thuận miệng nhắc đến hậu cung của Hoàng đế:“Hoàng tổ phụ của ngài đúng là điên rồi, vì cầu trường sinh mà ngay cả
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền