Chương 527
Nhan Yên tiễn Thẩm Mộc đến cổng khu dân cư, sau đó vòng về nhà.
Anh vừa nói ngày mốt sẽ đến đón cô, Nhan Yên quả thật cảm thấy hơi mệt. Tiền mỗi tháng kiếm được còn nhiều hơn tiền làm văn phòng một năm, cô giống như con quay, xoay mãi không ngừng, sức khỏe cũng dần hao mòn.
Cứ căng thẳng như thế cũng không tốt cho sức khỏe, thỉnh thoảng nên thả lỏng một chút, Nhan Yên suy nghĩ một hồi bèn nói:
"Được, nghe anh."
Thẩm Mộc:
"Thế ngày mốt, anh tới đón em."
Sáng hôm sau, đồng hồ báo thức vang lên. Sáng hôm nay phải tham gia lễ trao thưởng của chính phủ thành phố và cục du lịch văn hóa.
Sau khi nhận được tờ giấy chứng nhận, cô về nhà ngủ một giấc thật sâu, cho đến khi Nhan Quốc Hoa và Hoàng Tú Lan về nhà, kéo cô rời khỏi chăn ấm nệm êm, hỏi cô tình hình buổi lễ trao giải.
Dưới ánh mắt nóng bỏng của ba mẹ, Nhan Yên xoa đôi mắt còn ngái ngủ:
"Cũng không có gì, chỉ là mọi người tập trung trong một phòng hội nghị rất lớn, sau đó khen ngợi rồi trao giải cho chúng con, phát thêm một tờ giấy chứng nhận nữa, à, con để trên bàn sách đó."
Hoàng Tú Lan nhìn theo hướng ngón tay con gái chỉ, trông thấy một tờ giấy hình chữ nhật nằm trên bàn, trông không bắt mắt lắm, cũng là một loại chứng nhận.
Nhan Quốc Hoa dòm sang, càng nhìn càng thấy kỳ lạ:
"Chờ sang năm, ba sẽ đóng khung treo lên nơi dễ thấy nhất trong tiệm."
Nhan Yên:
"Sao cũng được ạ."
Dù gì thứ này không thể ăn, lại không thể uống, nhìn cho đẹp mắt thôi.
Nhan Quốc Hoa sờ tờ giấy chứng nhận, yêu thích không nỡ buông tay:
"Ba nấu món lạp xưởng xào đậu hà lan mà con thích nhất nhé, lát nữa dậy rồi ra rửa tay ăn cơm."
Nghe có món ngon, Nhan Yên đâu ngủ được nữa, lập tức thức dậy.
Lạp xưởng phơi cũng được bảy tám ngày, Nhan Quốc Hoa gở hai khúc xuống, cho nước lạnh vào nồi, nấu sôi sau, rửa trôi dầu nhớt dính bên ngoài lạp xưởng. Lạp xưởng nhà làm sẽ không xông khói, dù thế vẫn rất ngon.
Ông luộc chín lạp xưởng, sau đó cắt thành miếng mỏng. Rạch vài đường lên trên vỏ lạp xưởng, bên trong thấm ra lớp mỡ màu mật, theo sau đó là hương thơm tê dại của tiêu cùng với mùi hương béo ngậy của thịt mỡ, khiến người ta không thể dời mắt.
Cô cắn thử một miếng, lạp xưởng nạc mỡ đan xen, có màu đỏ tươi bóng loáng, thịt nạc rất dai, phần mỡ beo béo, hạt mè thơm lừng, tê tê cay cay, ngon quá đi, thật thỏa mãn!
Lạp xưởng luộc đã ngon như thế, nếu xào cùng với đậu hà lan sẽ càng tuyệt vời hơn. Do bản thân lạp xưởng đã có nhiều mỡ, thế nên không cần thêm dầu, chiên với lửa nhỏ cho chảy mỡ ra để tránh dính chảo, đợi lạp xưởng cháy xém nhẹ mới bỏ đậu hà lan vào.
Lúc này mở lửa thật lớn, xào đến khi đậu hà lan đổi màu, nêm nếm chút ít gia vị cho vừa ăn là được, sau đó tắt lửa vớt ra nồi. Bên ngoài đậu hà lan mềm mại, trùm lên một lớp mỡ phong phú, trông càng xanh biếc hơn.
Đậu hà lan thoát nước khiến đậu trở nên mềm hơn, ngọt hơn, cũng giòn tươi hơn. Lạp xưởng còn tuyệt vời hơn, do rút hết mỡ ra ngoài, khi nhai sẽ thấy dai hơn, mùi thơm quyến rũ, vô cùng bắt cơm.
Một món cay một món ngọt, không biết là ai phát minh ra món ăn này, đậu hà lan và lạp xưởng quả là sự phối hợp đỉnh nhất!
Trên bàn cơm, Hoàng Tú Lan đột nhiên nhắc tới: "Ngày mai phải đến nhà gặp cha mẹ
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền