ItruyenChu Logo

iTruyenChu

Chương 528

Mười giờ sáng, Thẩm Mộc tới đón Nhan Yên. Hai người bay ra thủ đô, ba tiếng sau, lúc xuống máy bay đã có tài xế chờ sẵn, giúp bọn họ cầm hành lý.

Lần trước gặp bà nội Thẩm, Nhan Yên cũng biết nhà bọn họ có tài xế riêng nên không cảm thấy bất ngờ. Kế tiếp, chiếc xe bắt đầu lăn bánh, lái vào một khu biệt thự. Từng căn, từng căn biệt thự dần hiện ra trước mắt cô.

Đi từ phòng bảo vệ vào khu nhà mất khoảng bảy tám phút, cuối cùng xe dừng lại trước một tòa biệt thự khổng lồ.

Nhan Yên: "!!!"

Cô bất giác nhớ tới việc Thẩm Mộc từng than phiền nhà cô gần cổng khu dân cư quá, chỉ đi có mấy phút... Nhà anh xa cổng như vậy, bình thường đi ra ngoài chắc khó khăn lắm!

Nghĩ một hồi, Nhan Yên hỏi ra thắc mắc trong lòng:

"Nhà anh xa cổng như thế, bình thường đi ra ngoài chắc khó khăn lắm!"

Thẩm Mộc nhìn cô hồi lâu. Anh thấy cô ngốc nghếch, nhưng cũng rất đáng yêu:

"Thì chạy xe, ai mà đi bộ chứ!"

Nhan Yên: "..."

Ồ, thiếu chút nữa quên mất anh là người giàu. Bởi vì cô thích tiền, anh có thể tiện tay chuyển 26 lần hai trăm ngàn cho cô! Có lẽ ở nhà bọn họ, mỗi người đều có một chiếc xe riêng! Việc mua xe đối với bọn họ mà nói cũng giống như mua đồ chơi vậy.

Nhan Yên vô cùng hâm mộ, kiếp sau cô cũng muốn sinh ra trong một gia đình giàu có, ngậm chìa khóa vàng. Mỗi ngày nằm trên một đống tiền lớn, mặc dù người giàu cũng có nỗi khổ riêng, nhưng cô nguyện ý chịu đựng những nỗi khổ đó.

Cùng lúc ấy, người bên cạnh bỗng cất giọng, cắt đứt dòng suy nghĩ của cô:

"Yên Yên, em sợ không?"

"Không sợ, có gì phải sợ chứ."

Cô chớp mắt khó hiểu, không hiểu tại sao Thẩm Mộc lại hỏi như vậy. Dù là tình huống bết bát nhất, nếu người nhà Thẩm Mộc không thích cô, vậy cô cũng không thích bọn họ, cứ rời đi thế thôi.

Thấy cô ngẩn người, Thẩm Mộc còn tưởng rằng cô đang sợ hãi, vì vậy nói:

"Ngày đầu tiên lúc đến nhà em, anh sợ lắm luôn, sợ ba mẹ em không thích anh. Nhưng bà nội anh rất thích em, cho nên em không cần sợ, dù thế nào, anh sẽ cùng tiến cùng lùi với em."

Nhan Yên trừng mắt nhìn anh: "Được."

"Lỡ như bị mất mặt, vậy cô dắt Thẩm Mộc theo vậy."

Cô nghĩ thầm.

Trong lúc đó, ba mẹ chính là chỗ dựa của con gái. Có ba mẹ làm chỗ dựa cho mình, Nhan Yên không có gì phải sợ.

Nhà bọn họ cũng chỉ là một gia đình bình thường, không giàu có như nhà họ Thẩm, nhưng cũng không sợ gây chuyện. Nếu sui gia không tốt, cùng lắm thì đổi sui gia thôi!

Hai người vừa xuống xe, người trong biệt thự nghe thấy tiếng động, lập tức có người kêu lên:

"Bà nội, đến rồi."

Ngay sau đó, một người phụ nữ trung niên quý phái cùng với một bà lão mặc đồ Đường đi ra chào đón:

"Ai ôi, cháu dâu của bà đến rồi."

Nhan Yên cầm hộp quà, gò má hơi nóng lên. Lần trước ở trong tiệm không có ai, lần này mẹ Thẩm Mộc và Thẩm Viên đều ở đây, gọi như vậy nghe hơi kỳ lạ.

Cô lễ phép chào hỏi:

"Chào bà nội, chào dì ạ."

Còn Thẩm Viên, cô chỉ gật đầu chào cô ấy.

Bà nội:

"Cháu tới là được rồi, sau này đừng mua quà cáp gì nhiều, mau vào phòng đi, bên ngoài lạnh lẽo, nhìn mặt cháu bị gió thổi đỏ ửng lên hết kìa."

Rồi bà nói thêm:

"Trong trắng ửng đỏ, thật xinh đẹp."

Nhan Yên được kéo vào nhà, vừa tiến vào trong phòng, lò sưởi phả hơi ấm, quanh thân

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip