ItruyenChu Logo

iTruyenChu

Chương 607: Chương 607

Chủ nhật, Thẩm Đồ và Mạnh Ngư dọn đến nhà mới. Mấy năm nay hai người dành dụm tiền lương, mua một căn nhà trong tiểu khu mới. Căn nhà nằm giữa bộ ngoại giao và bệnh viện, tiện đường cho cả hai người đi làm, thuận tiện hơn nhiều so với căn hộ được cấp phát trước đây. Sửa sang cũng được vài tháng rồi.

Thẩm Đồ tìm người giúp đỡ vận chuyển đồ đạc. Bánh Trôi được đưa đến nhà mới, cô bé thốt lên một tiếng oa.

"Cha ơi, cha mua búp bê này cho con ạ?"

Thẩm Đồ chống nạnh, đang định mạo nhận thì Mạnh Ngư đi tới từ phía sau.

"Không phải cha con mua mà là anh trai Thẩm Thế của con tặng. Anh Thẩm Thế nghe nói Bánh Trôi nhà chúng ta dọn đến nhà mới, lại còn sắp đến nhà trẻ nên cố ý tặng quà."

Có thể nói Thẩm Thế và Bánh Trôi là thân thiết nhất. Sau lễ khai giảng năm nay, Thẩm Thế chính thức bước vào lớp một. Trong kỳ nghỉ hè, cậu nhóc ở nông thôn mấy tháng, làm gì cũng che chở Bánh Trôi. Trong cảm nhận của Bánh Trôi, anh trai Thẩm Thế là một người rất quan trọng.

"Vậy lát nữa mẹ gọi điện thoại cho anh Thẩm Thế cảm ơn giúp con ạ."

Mạnh Ngư nhéo gương mặt nhỏ nhắn của con gái.

"Được."

Dọn dẹp nhà mới cả ngày, buổi tối Thẩm Đồ mới vào bếp nấu cơm. Người một nhà ngồi quây quần với nhau dùng bữa, bầu không khí hòa thuận vui vẻ.

Bánh Trôi bê heo con đựng tiền tiết kiệm của mình.

"Mẹ ơi, mẹ gửi hết tiền trong này cho anh Thẩm Thế đi ạ, con không biết tặng anh ấy món quà gì."

Mạnh Ngư gắp miếng cá đã được lọc hết xương vào bát Bánh Trôi.

"Cơ mà cục cưng ơi, hình như đưa thẳng tiền mặt cho người ta không hay lắm đâu nhỉ?"

Thẩm Đồ ngồi đối diện.

"Đúng vậy, phải tặng quà mới có thành ý."

Bánh Trôi lắc đầu.

"Không đâu ạ, ông nội dạy con gửi tiền là có thành ý nhất."

Thẩm Đồ mím môi không phản bác, rốt cuộc Bánh Trôi đã học những thứ gì?

Mạnh Ngư sực nhớ ra chiếc vòng tay vàng mà mình được tặng trước khi kết hôn cũng nặng trịch, quả là người một nhà có khác.

Mấy ngày sau, Mạnh Ngư bị điều đến một bệnh viện ở miền Nam để tham gia một buổi tọa đàm.

Ở nhà chỉ còn Thẩm Đồ và Bánh Trôi.

Trong tiểu khu có nhà trẻ, nhưng đến tháng chín nhà trẻ khai giảng thì Bánh Trôi mới đi học được. Bây giờ cũng có thể gửi con ở nhà trẻ mấy hôm, nhưng phải nộp tiền học phí một năm.

Thẩm Đồ vừa tan tầm là lập tức đón con về nhà. Thẩm Đồ nấu cơm, còn Bánh Trôi chơi với các bạn nhỏ khác trong sân của tiểu khu.

Nhưng chưa nấu cơm xong, Thẩm Đồ đã nghe thấy tiếng đập cửa dồn dập ở bên ngoài. Anh ta mở cửa ra, thấy bím tóc xinh xắn của Bánh Trôi bị bung ra, hình như gương mặt còn bị ai đó cào một nhát để lại vết xước dài ngoằng. Bánh Trôi kế thừa hết thảy ưu điểm của Thẩm Đồ và Mạnh Ngư, làn da cô nhóc trắng nõn, càng khiến vết cào trở nên đáng sợ hơn.

"Ôi chao nhà ngoại gia Thẩm, anh có nhà không? Anh xem, tụi trẻ con không biết gì nên xích mích đánh nhau chút xíu. Ấy thế mà con gái nhà anh ghê gớm quá, con gái con đứa mới ba tuổi mà đã hùng hổ cấu con trai tôi đến nỗi lõm một lỗ ở cánh tay. Anh nhìn đi. Chỉ vì một con mèo hoang, mà giống mèo hoang cũng chả đẹp đẽ gì, chỉ giỏi cào con người. Hôm nào tôi sẽ báo cáo sự việc cho ban quản lý, ở tiểu khu này toàn là

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip