ItruyenChu Logo

iTruyenChu

Chương 608: Chương 608

Mạnh Ngư đi công tác về mới phát hiện ra nhà mình có thêm một chú mèo.

Thẩm Đồ nhìn vẻ mặt cô, nhanh chóng giải thích trước.

"Bánh Trôi thích con mèo này lắm. Anh đã đưa nó đến bệnh viện kiểm tra và tiêm phòng rồi, em yên tâm, nó không có bệnh tật gì đâu."

Mạnh Ngư buông tiếng thở dài, thốt nhiên không biết nên nói gì.

Vốn dĩ Mạnh Ngư cũng không phải người dễ bắt nạt. Cô không còn lòng dạ nào hỏi chuyện chú mèo, hối hả bế Bánh Trôi lên nhìn trái nhìn phải.

"Chuyện này là sao vậy con? Tại sao lại có người ngược đãi động vật như thế, sau này con đừng chơi với cậu ta nữa, không có tấm lòng nhân hậu gì cả."

Bánh Trôi vâng lời gật đầu ngay tức thì.

Ban nãy Bánh Trôi đã nghe từ đầu đến cuối cuộc đối thoại, vết thương của cô nhóc không nghiêm trọng nhưng cha cố ý phóng đại lên.

"Cha cố ý, nhưng cha là một người cha thông minh."

Thẩm Đồ đang xào nồi rau.

"Tất nhiên, có phải hình tượng cha trong lòng con lại vĩ đại hơn rồi đúng không?"

Bánh Trôi chưa kịp đáp thì nghe thấy tiếng chuông điện thoại vang lên, cô nhóc nhanh nhẹn chạy ra nghe điện thoại.

"Anh Thẩm Thế ơi, em có mèo nè, sau này anh đến đây chơi với em nhé, em quý anh Thẩm Thế nhất."

Thẩm Thế nghe thấy giọng nói của Bánh Trôi thì vui lắm, cậu nhóc rất nhớ em gái.

"Được, em chăm bé mèo thật tốt nhé, khi nào rảnh rỗi anh sẽ về chơi."

Thẩm Thế mới sáu tuổi nhưng đã như người lớn. Tuy hồi nhỏ cậu nhóc không phải chịu khổ như Thẩm Luyện nhưng chẳng hiểu sao lại chín chắn như thế.

Hai đứa nhỏ tíu tít kể những câu chuyện trời ơi đất hỡi cho nhau nghe, từ cây nho trong nhà bà nội đến con gà trống tên là Tiểu Hoa của hàng xóm.

Bánh Trôi thở dài thườn thượt.

"Không biết bao giờ em mới được gặp anh Thẩm Thế."

Thẩm Thế mím môi nghĩ ngợi chốc lát.

"Đợi Tết đến là chúng ta được gặp nhau."

Thẩm Đồ hít một hơi, số Thẩm Thế sướng vậy? Mình về xào rau tiếp vẫn hơn.

Mạnh Ngư lo cho con gái nên chưa kịp thay quần áo, bây giờ mới vào phòng tắm để tắm rửa thay bộ quần áo khác.

Thẩm Đồ nhanh miệng nói lảng sang chuyện khác, kể lại sự việc giữa hàng xóm nhà bên cạnh và Bánh Trôi, thổi phồng mọi chuyện lên hết mức có thể.

"Có điều may mà vết thương của Bánh Trôi nhà chúng ta lành sớm, anh đã báo cáo sự việc cho ban quản lý dân cư, họ cũng đã bị phê bình."

Thời gian thấm thoắt thoi đưa. Chẳng mấy chốc Bánh Trôi đã sắp đi nhà trẻ.

Sau chuyến tập huấn, Mạnh Ngư lại phải hướng dẫn những nhân viên mới, lúc nào cũng bận rộn với công việc, mà Thẩm Đồ cũng không rảnh rỗi hơn cô là bao.

Thẩm Đồ lái xe đưa con gái và mèo đến vùng nông thôn ở ngoại ô.

Khi chia tay cha, Bánh Trôi chẳng mảy may buồn bã, thậm chí còn rất vui vẻ. Nhìn dáng vẻ vô tư của con gái, Thẩm Đồ lại nổi máu so đo.

"Bánh Trôi ơi, con nói xem con yêu ai nhất?"

Cô nhóc Bánh Trôi ba tuổi sợ hết hồn, thật không ngờ cha mình lại hỏi câu đơn giản như vậy?

"Tất nhiên là mẹ rồi, cha ơi, cha bị ốm à?"

Lần trước Bánh Trôi đổ bệnh, mẹ bảo những người bị ốm sẽ nói linh ta linh tinh, bây giờ cha giống y như vậy.

"Cha không ốm, có điều tại sao con lại yêu mẹ nhất? Cha tưởng con yêu ông bà nội nhất."

Chung quy cũng tại ở trước mặt An Dạng và Thẩm Các, Bánh Trôi là áo bông nhỏ đích thực,

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip