Chương 609: Chương 609
Thẩm Đồ rất muốn nhanh chóng về nhà, bởi vì anh ta còn một vấn đề cần làm rõ. Thoắt cái đã sắp đến ngoại ô.
Thẩm Đồ không nỡ rời xa con gái, suy cho cùng phải đợi một quãng thời gian dài nữa, cha con mới được gặp lại nhau.
"Chi bằng cha ở lại ăn trưa, chơi với con thêm lát nữa."
Bánh Trôi đảo đôi mắt lúng liếng.
"Không cần đâu ạ, nhìn thấy cha, chưa chắc ông bà nội đã vui thêm chút nào đâu ạ."
Thẩm Đồ lại bị tạt một gáo nước lạnh, đúng là con gái ruột của mình có khác.
"Cha xách đồ để ở cửa, con tự gõ cửa nhé."
Bánh Trôi giơ tay ra hiệu tuân lệnh, đây là động tác cô nhóc vừa mới học được. Thẩm Đồ cảm thấy con gái đúng là tốt nhất trần đời, bèn sung sướng đặt cô nhóc ở trước cửa. Anh ta ôm con gái một lúc, vì muốn dành tặng cho cha mẹ một niềm vui bất ngờ nên anh ta không gõ cửa vào nhà mà lên xe rời đi.
Bánh Trôi gồng mình bê lồng sắt nhỏ đựng bé mèo hoang được nhặt về, gõ cửa.
Thẩm Các và An Dạng nhìn thấy bên ngoài chỉ có một mình cháu gái ngoan ngoãn thì nổi trận lôi đình.
"Sao chỉ có mỗi cháu? Cha cháu đi rồi à?"
Bánh Trôi thở dài.
"Cha cháu bận quá, đành phải đưa Bánh Trôi và Đại Bạch đến đây."
Thẩm Các thu dọn đồ đạc ở ngoài cửa rồi dẫn Bánh Trôi vào nhà. Anh ước chừng giờ tan ca buổi tối, tức tốc gọi điện thoại cho Thẩm Đồ.
Quở trách suốt nửa tiếng đồng hồ. Thoạt đầu Thẩm Đồ còn phân bua, sau đó anh ta suy nghĩ lại thật kỹ. Nhóc con giỏi lắm, Thẩm Đồ biết chắc chắn là do Bánh Trôi cố ý.
Thẩm Đồ làm bộ làm tịch hừ lạnh, nhưng khóe miệng vẫn cong lên. Con gái thật là, chốc chốc khiến anh ta buồn nẫu ruột, chốc chốc lại khiến anh ta vui như trẩy hội.
Được trở về vùng nông thôn, Bánh Trôi tung tăng dạo chơi khắp nơi, Đại Bạch lẽo đẽo bám theo cô nhóc. Động vật nhỏ có giác quan thứ sáu, chúng nó có thể cảm nhận được người đó đối xử với mình tốt hay không.
Bánh Trôi thích nhất là được lên núi hái trái cây ở miền thôn quê, lại còn được câu cá trong ao nhà mình, mỗi ngày của cô nhóc đều trôi qua hết sức vui vẻ. Nhưng An Dạng và Thẩm Các không hề lơ là việc học tập của cô bé. Trước kia họ dạy con cái như nào thì bây giờ cũng dạy Bánh Trôi như vậy. Bánh Trôi rất sáng dạ, lanh lợi giống Thẩm Đồ, chưa kể thái độ học tập lại nghiêm túc hơn Thẩm Đồ ngày bé nên tất nhiên cô bé tiếp thu nhanh hơn rất nhiều. Sau này họ mới biết mình đã bất cẩn dạy Bánh Trôi quá nhiều.
Mỗi dịp nghỉ hè, Thẩm Thế đều về nhà ông bà nội chơi, thấy em gái học hành giỏi giang như vậy, cậu nhóc cũng muốn nâng cao yêu cầu với bản thân hơn, ra sức học hành. Thư Xu nhận ra rằng, sau mỗi dịp nghỉ hè trở về từ quê, con trai nhà mình sẽ học tập chăm chỉ hơn, dường như lực học cũng tiến bộ hơn trước. Con cái hiểu chuyện, người làm mẹ như cô cũng đỡ vất vả hơn.
Trong suốt ba năm này, Thẩm Đồ và Mạnh Ngư vẫn luôn bận rộn, chức vị đạt được ngày càng cao, đồng nghĩa với việc trách nhiệm gánh trên vai càng nặng, có điều họ đều không quên lý tưởng thuở ban đầu của mình. Thế nhưng họ lại không thể bầu bạn, chăm nom Bánh Trôi. Thật ra hai vợ chồng đều rất áy náy, cảm thấy có lỗi với cả cha mẹ và Bánh Trôi, suy cho cùng thì cha mẹ chưa
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền