ItruyenChu Logo

iTruyenChu

[Dịch] Thập Niên 60 Quả Phụ Tái Giá

Chương 67. Chương 67

Đến tháng 11, thời tiết dần dần chuyển lạnh, nhưng ban ngày vẫn khá nóng, nhiệt độ ngày đêm chênh lệch khá lớn.

Cũng không biết có phải mọi ngày Lục Lục ở trường chơi vui quá hay không, người đổ mồ hôi cũng không chú ý, mấy ngày nay đột nhiên cô nhóc lại húng hắng ho, Kim Tú Châu bắt mạch cho cô nhóc, sau đó tới viện Trung y gần đấy cắt mấy thang thuốc sắc cho con gái uống.Tuy rằng trong thuốc có cam thảo, nhưng Lục Lục uống một ngụm là phun ra ngay, sau đó mím môi sống chết không chịu uống.

Cũng không biết cô nhóc giống ai, Hạ Nham da dày thịt béo, Yến Yến ngoan ngoãn hiểu chuyện, hai đứa chưa bao giờ kháng cự chuyện uống thuốc, chỉ có Lục Lục thì không. Mỗi lần cho uống thuốc không khác gì hạ độc cô nhóc cả, cô nhóc mới nhấp môi vào bát thuốc đã bảo uống xong rồi, cho uống tiếp là lại khóc. Mà không phải kiểu khóc bù lu bù loa lên ăn vạ, chỉ đỏ hoe mắt mặt đầy vẻ ấm ức nhìn đối phương, cho dù Kim Tú Châu có thể tàn nhẫn hạ quyết tâm, nhưng anh chị của cô nhóc lại không nỡ.

Kim Tú Châu thật sự không còn cách nào với con gái út, mới dỗ dành cô nhóc đi bệnh viện khám, cô nghĩ nếu con bé không chịu uống thuốc Trung y thì uống thuốc viên màu trắng bệnh viện kê cũng được.

Nào biết mua thuốc về rồi cô nhóc cũng không chịu uống, chê đắng, không nuốt xuống được.

Cuối cùng Kim Tú Châu tức giận không làm sao được, mới tét mông cô nhóc hai cái.

Kim Tú Châu trước kia luôn mồm nói sẽ dịu dàng hết mức để nuôi dạy con, cũng không nuốt trôi cơn giận mà dùng tới “biện pháp mạnh”.

Mà giờ thì Lục Lục khóc rất to, Phó Yến Yến không nhìn nổi nữa, ôm em gái ra ngoài phơi nắng, cũng không biết cô bé dùng cách gì, dỗ được em gái uống hết mấy viên thuốc.

Không bao lâu, ngoài sân vọng vào tiếng cười của Lục Lục.

Nhưng nhóc con đó vẫn thù dai, buổi tối lúc ăn cơm không hé răng nói chuyện với Kim Tú Châu, ăn cơm cũng chỉ ăn cơm trắng, không gắp tí thức ăn nào.

Hôm nay là chủ nhật, Giang Minh Xuyên không về, bảo là anh phải dẫn binh ra ngoài huấn luyện.

Kim Tú Châu nhìn ra ngay trò mèo của Lục Lục, nhưng cố ý không dỗ.

Cuối cùng Hạ Nham không nhìn nổi, gắp cho em gái món thịt cô nhóc thích ăn, mà nhóc con này lại vô cùng kiên định, cứ để kệ chỗ thịt đó trong bát, vẫn chỉ ăn cơm trắng.

Hạ Nham và Yến Yến đều nhìn về phía Kim Tú Châu, Kim Tú Châu ăn xong đứng dậy trước, “Lát nữa mấy đứa ăn xong thì tự dọn dẹp đi, mẹ phải đi vẽ nốt tranh cho xong.”

Hạ Nham lên tiếng, “Vâng.”

Chờ mẹ vừa đi khỏi, lập tức cậu gắp hết mấy món ngon vào bát em gái, miệng thì bảo: “Mẹ cũng vì lo lắng cho em thôi, sao em lại giận mẹ như vậy được?”

Phó Yến Yến cũng gắp thức ăn cho em gái, “Không việc gì phải giận, khi anh chị còn nhỏ cũng đều bị mẹ đánh đòn, ăn trước đi đã, ăn no rồi giận tiếp cũng không muộn.”

Được anh chị dỗ dành, Lục Lục cũng không còn tức giận nữa, gắp thịt lên ăn, cô nhóc nghĩ bụng, ngày mai lại làm hòa với mẹ.

Nhưng cũng không biết là ban đêm bị cảm lạnh, hay là bị lây bệnh từ Lục Lục, buổi sáng hôm sau khi Kim Tú Châu dậy cảm thấy cổ họng sưng đau, đầu cũng thấy choáng váng, cô sờ trán, thấy nóng dẫy.

Cô cũng không coi là việc gì lớn, tính đợi lát nữa sắc cho mình một thang thuốc, uống vào toát

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip