Lục Lục nhìn thấy Kim Tú Châu, lập tức vươn tay muốn ôm một cái.
Kim Tú Châu còn tưởng rằng lâu không gặp mẹ, con gái nhớ mình, vội tiến lên ôm Lục Lục vào lòng, nhẹ giọng dỗ dành, “Làm sao vậy con? Có phải quá nhớ mẹ không, mẹ cũng nhớ con, buổi tối làm món ngon cho con ăn có được không?”
Lục Lục méo xệch miệng, lại duỗi tay ôm chặt lấy cổ Kim Tú Châu, cũng không nói câu nào, chỉ vùi đầu vào cổ Kim Tú Châu.
Cuối cùng Hạ Nham uống hai ngụm nước ấm rồi mới nói: “Mẹ đừng nói nữa, Lục Lục bị dọa sợ rồi, vừa rồi khi xuống tàu, thiếu chút nữa bị người ta bắt cóc.”
Kim Tú Châu nghe xong nhíu chặt mày, “Sao lại vậy?”
Phó Yến Yến giải thích: “Là tại con ạ, vừa rồi khi xuống tàu đông người quá, ba với anh xách đồ, còn con dắt tay em gái đi ở giữa, bọn con vừa mới xuống khỏi tàu thì bên cạnh vụt ra một bóng người, ôm em gái chạy mất. Nếu không phải ba phản ứng nhanh, em gái đã bị người ta bắt mất rồi.”
Lục Lục nghe tới đây, dường như lại nhớ lại chuyện đáng sợ vừa rồi gặp phải, đôi mắt lại đỏ lên.
Kim Tú Châu vội vàng trấn an vỗ vỗ lưng cô nhóc, nghiêm mặt lại nói: “Không phải là ở ga tàu hỏa có cảnh sát sao?”
Giang Minh Xuyên: “Giờ đang dịp Tết, đông người như vậy, họ cũng đâu đến được?”
Hạ Nham cũng nói: “Mẹ, mẹ không thấy đó thôi, giờ ở ga tàu hỏa toàn người là người, thời gian trước chẳng phải là Vĩ nhân đã đưa ra chính sách mở cửa đó sao? Rất nhiều người đều muốn ra ngoài, giờ họ lại đổ về nhà ăn Tết, người chen nhau còn chẳng thấy đường mà đi. May mắn ba ở đó, mới đoạt lại được em gái về, còn bắt người đó đến đồn cảnh sát ở ga. Mấy chú cảnh sát còn nói, mấy hôm nay đã có rất nhiều đứa trẻ bị bắt mất, nhà chúng ta là nhà duy nhất tìm lại được. Bọn chúng còn gây án có tổ chức, có kẻ phụ trách cướp, có kẻ phụ trách giấu, là một kế hoạch liên hoàn.”
Kim Tú Châu nghe thấy mà kinh hồn khiếp vía, không khỏi ôm chặt lấy Lục Lục trong lòng.
Lục Lục lại trề môi làm nũng, “Mẹ ơi, lúc ấy con sợ lắm.”
Kim Tú Châu xoa đầu cô bé, “Không sao rồi không sao rồi, buổi tối mẹ sẽ ru con, sẽ không sợ nữa.”
Lục Lục ngoan ngoãn gật đầu.
Bạch Cảnh Chi nghĩ đến vẫn thấy sợ, đi tới vỗ vỗ lưng Lục Lục, không dám tưởng tượng nếu Lục Lục bị lạc mất, cả nhà sẽ ra sao?
Có lẽ vì Lục Lục còn quá nhỏ, sau khi được mẹ dỗ dành một lát, tâm trạng đã tốt dần lên, sau đó trượt từ trên người Kim Tú Châu xuống, đi lên lầu trên lầu dưới dạo mấy vòng.
Phòng cô nhóc đã được Kim Tú Châu thu xếp, trên giường trải một chiếc chăn hoa, chăn đã được phơi mấy nắng, bông xốp lên phồng phồng, vừa nhìn đã thấy ấm áp.
Có lẽ là trong lòng Phó Yến Yến thấy áy náy, lúc này cứ đi theo bên cạnh em gái, em đi đâu là chị đi đấy, Lục Lục vô cùng vui vẻ, dẫn chị gái tới phòng bếp ăn vụng.
Buổi tối Chung Tuyết cũng dẫn hai con sang đây một chuyến, mấy ngày nay cô ấy đều sang đây ăn chực bữa tối, cơm Kim Tú Châu nấu ăn rất ngon.
Trước kia nhà chồng cô ấy còn chưa xảy ra chuyện, cô ấy cũng phải nấu cơm, nhưng cũng chẳng có thiên phú gì về nấu nướng cả, mấy món ăn đó chỉ có thể tạm coi là chín, ăn cũng chẳng ngon miệng. Tới khi ăn đồ ăn Kim Tú Châu nấu, mới
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền