ItruyenChu Logo

iTruyenChu

Chương 30: Nết Thua Đống Cứt

Tính toán thời gian, chắc liên trưởng Sử sắp cử người đuổi tới rồi.

"Hương Thảo, cô ở đây đợi một lát, chắc chiến hữu trong liên sắp tới rồi, tôi đi tìm anh trai cho cô."

Tư Ương nói xong liền kê hòn đá phía trước bánh xe bị kẹt vào khe đá, lại quất ngựa một cái, xe ngựa dễ dàng thoát kẹt.

Cô lại nhanh nhẹn lần lượt chuyển xác của bốn con sói lại cạnh nhau, trời đông tuyết lớn thế này, da sói là đồ xịn.

Đợi lát nữa Hương Thảo đi rồi, cô sẽ cất vào không gian.

"Tư Ương, cô đừng đi. Tuy tôi muốn cứu anh trai nhưng cũng không muốn cô đi mạo hiểm!" Hương Thảo từ chối ý tốt của cô.

Tư Ương cười nhạt: "Nhưng bây giờ chỉ có tôi có cách tìm được họ."

"Nhưng..." Hương Thảo đột nhiên căng thẳng.

"Nhưng có chuyện tôi cần cô giữ bí mật, nếu có người hỏi chuyện của tôi, cô cứ nói là chúng ta hẹn nhau trước, tôi tới đây đón cô. Chuyện tôi giết sói, tuyệt đối không được nói."

"Tại sao? Cô lợi hại như vậy, chắc chắn sẽ được tuyên dương."

Tư Ương cười: "Bởi vì tôi hi vọng có thể mãi chăn cừu cùng cô."

Hương Thảo như hiểu như không, nhưng lại đáp lại Tư Ương bằng một nụ cười ấm áp.

Cô ấy cũng rất trân trọng tình bạn với Tư Ương!

Tư Ương rời đi chưa được mấy phút, liên trưởng Sử liền đích thân dẫn người tới.

Sau khi biết nhóm Kiều Chấn Cương đi vào rừng đuổi theo hai phần tử nguy hiểm, ông ta xém chút tức điên tại chỗ.

"Sao tôi lại dính phải mấy cái thứ ngu si không biết trời cao đất dày như vậy?"

Liên trưởng Sử vừa sắp xếp người quen thuộc khu rừng này đi tìm người, vừa cử hai nam thanh niên trí thức đưa Hương Thảo về nông trường của liên bộ.

Sau khi Tư Ương vào rừng cây, lập tức đánh thức Annie.

"Annie, khởi động tính năng cảm biến nhiệt hồng ngoại thành hình, phạm vi thăm dò, trong năm mươi kilomet vuông."

"Vâng, tính năng cảm biến nhiệt hồng ngoại thành hình khởi động thành công, bắt đầu thăm dò theo phạm vi..."

Sau đó, trong màn hình đã mô phỏng ra khu rừng trong phạm vi thăm dò.

Khi sóng thăm dò mở rộng về bốn phía, chưa đến ba phút, trong màn hình liền xuất hiện mấy khối sáng hình người màu đỏ.

"Chủ nhân, trong phạm vi thăm dò phát hiện tổng cộng bảy mục tiêu."

Bảy người?

Ánh mắt Tư Ương tối lại, lập tức tìm được vị trí của bảy người trên màn hình.

Trong đó có bốn người ở chung với nhau, còn có một người đang tiến gần tới phương vị mà bốn người đang đứng.

Mà vị trí của hai người khác gần Tư Ương nhất.

Lẽ nào là hai con cá lọt lưới kia?

"Annie, khóa hai mục tiêu này trước, khởi động chỉ đường chuẩn xác..."

***

Nhóm bốn người Kiều Chấn Cương đi theo dấu chân trong rừng cây, truy lùng một mạch vào sâu trong rừng, gió tuyết ngày càng lớn.

Tầm nhìn ngày càng hạn chế, cộng thêm tuyết lớn che phủ khiến cho dấu chân trên tuyết gần như biến mất.

Đợi khi họ bắt đầu hối hận muốn quay lại nhưng đã lạc đường mất.

Mấy người hoảng loạn luồn lách tứ tung, Kiều Chấn Cương dẫn đầu bất cẩn rơi vào bẫy của thợ săn.

Hố bẫy gần 3m, vách hố quá trơn ướt, Kiều Chấn Cương tay không căn bản không trèo lên được.

Mấy người muốn tìm nhánh cây kéo anh ta lên, nhưng không mang theo công cụ, rất khó tìm được nhánh cây thích hợp, chỉ có thể đứng bên trên bẫy lo lắng vô ích.

Trần Tự Cường lạnh cóng người: "Lạnh chết rồi... không khéo chúng ta sẽ chết cóng ở đây, sau đó bị sói ăn mất."

"Ngậm cái miệng quạ của cậu lại! Muốn chết cậu chết một mình đi, đừng kéo theo chúng tôi." Tuy Cao Mộng Cầm sợ hãi nhưng lại không muốn thừa nhận.

"Cậu yên tâm, nếu thật sự muốn chết, ông đây nhất định kéo cậu theo!"

"Trần Tự Cường cậu bị điên à?" Cao Mộng Cầm tức tối.

"Đúng, ông đây điên đấy thì sao? Cậu trị được à? Không thì ngậm mồm!"

Trần Tự Cường thông qua tiếp xúc với Cao Mộng Cầm dạo gần đây, phát hiện người phụ nữ này ngoài hơi đẹp ra, tính nết còn thua đống cứt.

Cho nên hảo cảm ít ỏi trước đó, giờ đây không còn một miếng.