Chương 31: Ngộ Thương Chiến Hữu
"Trần Tự Cường, cậu nói chuyện với tôi kiểu gì đấy?" Cao Mộng Cầm đã quen được người khác tôn trọng chưa từng chịu cục tức thế này.
"Phi! Cắm lông chim lên mình dơi, cậu là chim đách gì? Bớt giở cái giọng tiểu thư nhà tư bản của cậu ra hiếp người, không ai chiều theo đâu!"
"Cậu mắng ai là tiểu thư nhà tư bản..."
"Cậu to mồm với tôi nữa coi? Tôi không có cái bệnh hèn không đánh phụ nữ đâu!"
"Các cậu bớt cãi đi, đều là lỗi của tôi, vừa nãy tôi nên ngăn cản mọi người, như vậy sẽ không rơi vào nguy hiểm." Bạch Điềm tự trách đến mức ôm mặt bật khóc.
Trần Tự Cường thấy vậy, lập tức đi lên an ủi: "Cậu đừng khóc! Để tôi nghĩ cách, nhất định có thể nghĩ được cách."
Bạch Điềm ngước mặt lên, nhưng vẫn đang thút thít: "Tôi tin chỉ cần chúng ta không từ bỏ, nhất định có thể nghĩ được cách."
"Cậu nói gì cũng đúng!" Trần Tự Cường nhìn đôi mắt ngấn nước của cô ta, sinh ra dũng khí vô hạn, quay người đến gần đó bẻ nhánh cây.
Cũng ngay lúc anh ta khó khăn lắm mới bẻ gãy một khúc nhánh cây, lại chợt nghe phía sau truyền tới tiếng súng đinh tai.
Gió tuyết gào rít trở nên nhỏ bé trước tiếng súng vang đó.
Chuyện gì vậy?
Vừa quay đầu, liền thấy súng trong tay Cao Mộng Cầm rớt xuống tuyết, cả người cô ta xụi lơ xuống đất giống như mất hồn.
"Tại sao lại nổ súng? Xảy ra chuyện gì?" Trần Tự Cường vội chạy tới hỏi.
"Tôi giết người rồi..." Cao Mộng Cầm run tay chỉ về hướng mình nổ súng.
Trần Tự Cường và Bạch Điềm nhìn theo hướng cô ta chỉ, thấy lờ mờ một người ngã xuống tuyết.
Trần Tự Cường lập tức cầm súng trường bên cạnh lên, thần kinh của mấy người đều căng cứng theo, nhưng lại có một niềm mong chờ và hưng phấn mất phanh trào ngược lên đỉnh đầu.
Ngay khi họ tưởng đã bắt được đặc vụ, lại nghe thấy người đàn ông ngã xuống hét to một tiếng.
"Đừng nổ súng! Là tôi..."
Giọng nói ẩn nhẫn thống khổ đó dường như có hơi quen tai.
Mấy người đưa mắt nhìn nhau, rồi phản ứng lại.
Người đó chính là anh trai của Hương Thảo, Thiết Ngưu!
Thiết Ngưu khó khăn lắm mới tìm được họ, không ngờ vừa mới xuất hiện liền bị người của mình bắn cho một phát.
Nhưng may mắn trong xui xẻo là bởi vì tay Cao Mộng Cầm bị đông cứng, cộng thêm kỹ năng kém, đạn chỉ sượt qua đùi của anh ấy.
"Anh không sao chứ?" Trần Tự Cường đi lên kéo Thiết Ngưu dậy.
"Chân bị thương rồi, không nghiêm trọng lắm."
Lúc này, Bạch Điềm và Cao Mộng Cầm cũng chạy tới.
Cao Mộng Cầm thấy Thiết Ngưu còn có thể đứng dậy, lập tức lên tiếng chỉ trích: "Tôi bảo này, con người anh sao vậy? Tại sao không nói không rằng chui ra, xém chút dọa người ta chết khiếp rồi biết không?"
Thiết Ngưu: "..."
"Này, cậu nổ súng ngộ thương chiến hữu, không phải nên xin lỗi sao? Cậu có biết mình đang nói gì không?" Trần Tự Cường tức đến nhăn mặt.
Cao Mộng Cầm khinh bỉ ra mặt: "Dựa vào đâu tôi xin lỗi anh ta? Là anh ta tự chui ra, tôi còn chưa bắt anh ta xin lỗi tôi đấy!"
Trần Tự Cường nghe cô ta cưỡng từ đoạt lý bóp méo lý lẽ, xém chút không kiềm được muốn đấm người.
Bạch Điềm lập tức đi lên kéo cánh tay của Trần Tự Cường: "Tôi thay đồng chí Mộng Cầm xin lỗi đồng chí Thiết Ngưu, đồng chí Mộng Cầm cũng không phải cố ý, may mà không nghiêm trọng, bỏ qua nhé? Cứu đồng chí Kiều Chấn Cương ra quan trọng hơn."
Thấy sắc trời không còn sớm nữa, họ phải rời khỏi khu rừng trước khi trời tối, Thiết Ngưu tạm thời cũng không tiện so đo.
Thiết Ngưu dùng roi ngựa của mình kéo Kiều Chấn Cương mắc kẹt trong hố lên.
Sau đó dẫn họ đi ngược theo con đường mà anh ấy đã đánh dấu.
Nhưng nhóm người vừa đi chưa được xa, liền bị một bầy sói hoang để mắt tới.
Mùa đông thiếu thốn lương thực, bầy sói hoang này đã đói đến nóng nảy, nhìn thấy con mồi liền bất chấp tất cả lao lên.