Chương 41: Tôi Không Phải Người Ăn Chay
"Hôm nay tôi ra đầy mồ hôi, phải đi tắm cái, Tư Ương cậu đi không?" Trương Hiểu Nga hớn hở hỏi.
Cứ cách một ngày Tư Ương sẽ tắm rửa gội đầu trong không gian, cho nên từ chối lời mời của cô ấy.
"Cậu đi đi, tôi không muốn tắm."
Trương Hiểu Nga vừa soạn quần áo, vừa kêu than với Tư Ương về đoạn đường tối thui từ ký túc xá thanh niên trí thức tới nhà tắm.
Tư Ương thấy bây giờ vẫn còn sớm, cộng thêm cô cũng không có việc gì khác, bèn đồng ý đi cùng cô ấy đến nhà tắm.
Hai người vừa đi vừa nói chuyện, khi tới cửa nhà tắm nữ, họ lập tức dại ra.
Hay lắm, đúng là nhộn nhịp chưa từng có.
Xem tình hình này, sợ là nữ thanh niên toàn liên đều tới cả nhỉ?
"Sao hôm nay đông người vậy?" Trương Hiểu Nga ủ rũ.
Tư Ương bật cười, xem ra sức hút của Bùi Đình Vũ đó lớn thật, những nữ thanh niên trí thức này đều muốn để lại ấn tượng tốt với anh.
Đáng tiếc, người đàn ông đó...
"Tần Tư Ương? Tôi không nhìn nhầm chứ? Cô cũng tới tắm?"
Giọng nói mỉa mai từ phía sau truyền tới, Tư Ương không quay đầu cũng biết là Cao Mộng Cầm.
"Sao? Tôi không thể tới?"
"Đừng tưởng tôi không biết cô đang nghĩ gì, kiến nghị cô dùng nước ở nhà tắm soi mình thật kỹ, làm người phải tự biết mình mấy cân mấy lạng!"
"Tôi sẽ soi, ngược lại là cô, kiến nghị tiện thể đánh răng cái, bởi vì miệng thối đến mức sắp át cả mùi phân heo trên người rồi." Tư Ương nói xong, cố ý che mũi lại.
Trong mắt Cao Mộng Cầm chợt bừng lên lửa giận: "Tần Tư Ương, tôi chỉ là tới nói cho cô biết, ngày tháng cô ăn may kết thúc rồi, kể từ bây giờ, vận xui của cô bắt đầu."
"Sao, cô nuôi heo dọn phân còn tiện thể khai thiên nhãn à? Thức tỉnh năng lực bói toán? Tôi nhắc nhở cô nhé, tuyên truyền mê tín sẽ bị phê bình đó."
"Hừ, tôi lười đấu võ mồm với cô, tóm lại báo ứng của cô tới rồi." Cao Mộng Cầm hung dữ ném lại một câu, quay người vào nhà tắm.
Tư Ương thu lại ý cười hờ hững trong mắt, Cao Mộng Cầm nói vậy là có ý gì?
Trương Hiểu Nga trấn an cô vài câu rồi vào xếp hàng tắm.
Tư Ương thì về ký túc xá trước.
Cô rửa mặt, đắp mặt nạ rồi mở máy thu thanh mang từ nhà họ Tần tới, nghe tin tức.
Đợi khi các bạn cùng phòng lần lượt trở về, mặt nạ của cô vừa vặn cũng đắp xong.
Trải qua một tháng chăm sóc liên tục, bằng mắt thường có thể thấy vấn đề da của cô đã cải thiện quá nửa.
Vừa chuẩn bị lên giường ngủ, Trương Hiểu Nga về tới.
Trương Hiểu Nga len lén nhìn những người khác trong phòng, thấy Cao Mộng Cầm và Bạch Điềm vẫn chưa về, cũng không màng việc phơi đồ, chạy đến chỗ Tư Ương.
"Tư Ương, không hay rồi, vừa nãy tôi ở bên ngoài nghe được một tin."
Tư Ương nhắm hờ mắt, ngữ khí bình thản: "Tin gì?"
Chỉ cần vũ trụ không nổ tung, cô sẽ không sợ.
"Thì ra vị liên trưởng mới đó là anh họ của Bạch Điềm, bây giờ Bạch Điềm và Cao Mộng Cầm thân nhau thế, cô ta chắc chắn sẽ giúp Cao Mộng Cầm đối phó cậu, phải làm sao đây?"
Tư Ương nhíu mày trở người ngồi dậy, chẳng trách vừa nãy Cao Mộng Cầm dám trắng trợn khiêu khích cô.
Không cần nghi ngờ, Bạch Điềm chắc chắn đã đang giúp Cao Mộng Cầm nhờ Bùi Đình Vũ tới ngược đãi cô rồi.
"Lúc này Bạch Điềm đang cùng Cao Mộng Cầm ngồi trong văn phòng của liên trưởng đó, nói không chừng là đang thương lượng phải hành hạ cậu như thế nào."
Hành hạ?
Ánh mắt Tư Ương hơi sầm lại, đáy mắt lộ ra một tia lạnh lẽo: "Tôi cũng không phải người ăn chay, tốt nhất họ đừng ép tôi..."