ItruyenChu Logo

iTruyenChu

Chương 42: Lần Đầu Gặp Bùi Đình Vũ

"Điềm Điềm, liên trưởng Bùi tốt với cậu thật, còn mang cho cậu nhiều đồ ngon như vậy."

"Đương nhiên rồi, anh Đình Vũ từ nhỏ thương tôi nhất."

"Tốt thật, nếu tôi có anh trai vừa đẹp trai vừa lợi hại như thế này thì tốt."

"Không sao, anh tôi chính là anh cậu. Có anh ấy ở đây, tôi sẽ không để đám phụ nữ xấu xa kia bắt nạt cậu..."

Sau khi Cao Mộng Cầm và Bạch Điền vào ký túc xá liền cố ý thị uy trước mặt Tư Ương.

Hai người vừa nói xong liền nhận được rất nhiều ánh mắt ngưỡng mộ.

"Đồng chí Bạch Điềm, liên trưởng mới của chúng ta là anh cô à?"

Ngoài Tư Ương và Trương Hiểu Nga, những người khác trong phòng đều lập tức tập trung quanh Bạch Điềm lấy lòng.

Tư Ương thầm tự trào, Bạch Điềm này cầm kịch bản đoàn sủng, mà cô thì cầm chắc kịch bản truyện ngược.

Nhưng hướng đi cốt truyện hiện giờ đã dần lệch khỏi nguyên tác, bởi vì nguyên chủ trong nguyên tác vẫn luôn bị hành hạ không tài nào đánh trả, cho nên căn bản không có chuyện của Bùi Đình Vũ.

Họ chính là hai đường song song không có giao điểm.

Lần này đám ngu này bị cô nghiền ép, cho nên phải để Bùi Đình Vũ ra tay.

Như vậy, cốt truyện phía sau sẽ thay đổi, cho tới khi hoàn toàn không liên quan đến truyện gốc.

Không sao, chỉ cần không phải chết sớm, những cái khác đều không là vấn đề.

Binh tới tướng chặn, nước tới đất bồi.

Ai cũng đừng hòng ngăn cản cô vui vẻ chăn cừu...

Ngủ.

Ngày hôm sau, tiếng còi hoạt động sáng đúng giờ vang lên, không biết có phải là ảo giác hay không, Tư Ương cảm thấy tiếng còi hôm nay cực kỳ vang vọng.

Đèn trong ký túc xá đã sáng, cô dùng tốc độ nhanh nhất mặc đồ xuống giường, đánh thức Trương Hiểu Nga.

Lại nhìn mấy người bên cạnh, họ đều dùng chăn phủ đầu nằm trên giường không muốn nhúc nhích.

Đêm qua họ bàn luận về Bùi Đình Vũ, nói chuyện đến sáng sớm, có thể dậy nổi mới lạ.

Tư Ương giống như bình thường, mặc đồ, rửa mặt, chải tóc, chăm sóc da, làm mọi thứ trong mười phút.

Khi đội gió lạnh thấu xương tới điểm tập hợp, xa xa, cô nhìn thấy một bóng dáng cao cao đứng trong bóng râm dưới tán cây, thẳng tắp lại xa lạ.

Đó chính là Bùi Đình Vũ, tiếng còi vừa nãy chắc là do anh thổi.

Đã hết giờ tập hợp, nhưng vẫn không ngừng có người lục tục ra khỏi ký túc xá.

Bùi Đình Vũ cau mày, sải bước đi về phía hàng ngũ.

"Chạy đi, đừng giống như bà già tám mươi tuổi bó chân..."

Giọng nói ngập tràn từ tính của Bùi Đình Vũ có một nửa nghiêm khắc một nửa biếng nhác, thậm chí còn có vài phần khinh miệt nhàn nhạt.

Khi anh ngày càng tới gần, Tư Ương phát hiện anh còn cao hơn mình đoán, chắc trên 1m86.

Trời còn chưa sáng, cô tạm thời vẫn chưa thể nhìn rõ mặt của anh, nhưng cũng có thể nhìn thấy lờ mờ đường nét mượt mà đó.

Bóng dáng đầy sức áp bức của Bùi Đình Vũ dừng lại ngay trước hàng ngũ.

Tư Ương đứng ở hàng đầu tiên vị trí đầu tiên tính từ bên phải, hai người cách nhau khoảng 2m, cô có thể ngửi thấy mùi thuốc lá nhàn nhạt trên người anh.

Tựa như vị ngọt nhẹ thanh mát hòa với sự cao lớn của gỗ trầm hương, tạo cho người ta một cảm giác thần bí thoải mái.

"Hàng trưởng mỗi hàng ra khỏi hàng." Giọng nói trầm thấp của Bùi Đình Vũ ngập tràn bất mãn: "Kiểm kê nhân số các hàng, báo cáo những người hiện vẫn chưa tới."

Mấy hàng trưởng bắt đầu kiểm kê nhân số, thống kê thế này mới phát hiện có gần một phần ba người vẫn chưa tới.

Trước kia khi liên trưởng Sử quản lý liên 6, ông ấy đều mắt nhắm mắt mở với hành vi vắng mặt giờ hoạt động sáng, cho nên về sau ngày càng nhiều người đến trễ thậm chí trực tiếp không tham gia.

Chân mày của Bùi Đình Vũ ngày càng nhíu chặt, anh chắp tay sau lưng đi qua đi lại trước hàng ngũ, sau đó dừng trước mặt Tư Ương.

"Cô, ra khỏi hàng."