Chương 43: Quyền Uy Của Kẻ Mạnh
Tư Ương ngẩn ra, sắp bắt đầu hành hạ cô rồi?
Cô nắm chặt tay, bước lên một bước.
Cô muốn xem thử, anh muốn thay em họ anh trả thù như thế nào.
Bùi Đình Vũ chỉ về phía lối ra vào thao trường: "Đến bên kia chờ, chờ lát nữa có một người tính một người, ai tới cũng ngăn lại hết cho tôi..."
Tư Ương hơi ngơ ngác, anh bảo cô đi chặn những người đi trễ sao?
Chỉ thế này?
Vốn tưởng anh sắp xuất chiêu, kết quả là cô nghĩ nhiều rồi.
Tư Ương vừa chạy tới rìa thao trường, nhóm Bạch Điềm và Cao Mộng Cầm ung dung đi tới.
Cao Mộng Cầm vừa thấy Tư Ương bị lôi riêng ra phạt đứng, liền lộ ra nụ cười đắc ý.
"Đáng đời! Ai Bảo cô dám tát chúng tôi."
"Mặc kệ cô ta, chúng ta đi." Bạch Điềm căm ghét nhìn Tư Ương, kéo Cao Mộng Cầm toan đi.
"Đứng lại!" Tư Ương bỗng nhiên chìa tay ra ngăn họ lại.
"Cô làm gì?" Cao Mộng Cầm tức giận quát.
Tư Ương dịu giọng nói: "Liên trưởng có lệnh, người đến muộn đều giữ ở đây đợi liên trưởng xử lý."
Cao Mộng Cầm lườm Tư Ương: "Tôi thấy cô bị điên thì có! Điềm Điềm là em họ của liên trưởng Bùi chúng ta, cô cảm thấy liên trưởng Bùi sẽ xử phạt cô ấy sao?"
Tư Ương chỉ cười lạnh một tiếng, không đưa ra bất cứ hồi đáp nào.
Tuy cô không chắc Bùi Đình Vũ có nỡ dạy dỗ em họ của anh không, nhưng đó không phải chuyện của cô, cô chỉ phụ trách cản người.
"Các cậu đứng ở đây làm gì?" Kiều Chấn Cương vừa ngáp vừa đi tới.
Trần Tự Cường theo phía sau vừa đi vừa chỉnh mũ da chó.
"Bởi vì ở đây có con chó cản đường!" Cao Mộng Cầm mỉa mai nói.
Kiều Chấn Cương sán tới, nhìn rõ là Tư Ương chặn họ lại.
"Tiện nhân, có phải mày chưa tỉnh ngủ không? Chó ngoan không chắn đường, cút mau!" Kiều Chấn Cương tức giận mắng.
"Một con thiểm cẩu mù mắt như cậu, ở đây sủa bậy cái gì? So độ đê tiện, Tần Trinh Trinh của cậu mới là đệ nhất tiện nhân."
"Mày cút không? Không cút tao đánh mày mày tin không?" Liều Chấn Cương tuyên bố rồi giơ nắm đấm lên.
Tư Ương cười lạnh nhếch môi: "Cậu giỏi như thế, tới chỗ liên trưởng Bùi mà la lối đi? Là liên trưởng bảo tôi ngăn các cậu lại đó."
"Mày tưởng tao sợ anh ta chắc?" Kiều Chấn Cương khinh thường nhếch môi, cực kỳ nhấn mạnh ba chữ "sợ anh ta".
Anh ta đẩy Tư Ương ra rồi gấp gáp đi tìm Bùi Đình Vũ chứng minh năng lực của anh ta.
Trước đây anh ta ngay cả lão binh giải ngũ – liên trưởng Sử cũng không sợ, há lại tôn trọng một tiểu liên trưởng không lớn hơn họ được mấy tuổi?
Hai mươi mấy người vốn bị chặn lại, vừa thấy Kiều Chấn Cương đi, cũng nhao nhao muốn theo lỗ "đê vỡ" tràn vào.
Nhưng ngay lúc này, lại nghe trong thao trường truyền tới một tiếng quát hỏi.
"Ngủ đã rồi?" Bùi Đình Vũ sải bước đi về phía Kiều Chấn Cương.
Kiều Chấn Cương cười cà lơ phất phơ: "Tôi nói này liên trưởng Bùi, anh vừa vừa là được rồi, hà tất..."
"Bịch..." Bùi Đình Vũ đột nhiên giơ một chân lên trực tiếp đá ngã Kiều Chấn Cương xuống đất.
Cú đá mạnh này khiến lục phủ ngũ tạng của anh ta đều lộn nhào theo.
Trên thao trường lập tức yên tĩnh, khí áp thấp khủng bố khiến người ta không dám hít thở.
Tất cả mọi người nhìn thấy cảnh này đều dại ra, bao gồm cả Tư Ương.
Mà nhóm thanh niên trí thức đến muộn như Bạch Điềm và Cao Mộng Cầm trực tiếp bất động tại chỗ.
Bên đó, Kiều Chấn Cương té ngã cực kỳ điên máu, để giữ thể diện, anh ta nhịn đau bò dậy.
"Anh dựa vào đâu đánh tôi?"
"Bịch..." Bùi Đình Vũ không nói không rằng, lại đá anh ta văng ra sau 1m.
Lần này, Kiều Chấn Cương ôm ngực không nói nổi thành lời, chỉ có biểu cảm đau đớn in hằn lên mặt.