ItruyenChu Logo

iTruyenChu

Chương 44: Hình Phạt

"Chỉ có chút năng lực này? Ai cho cậu mặt mũi la lối với tôi?" Bùi Đình Vũ rũ mắt ghét bỏ liếc nhìn Kiều Chấn Cương, sau đó ánh mắt dừng lại ở đám người đi trễ.

"Nào, người kế tiếp..."

Nhưng lúc này, một đám thanh niên trí thức đã sợ hãi chen chúc thành một đống, ai còn dám đi lên ăn đòn?

Tư Ương lặng lễ nhếch môi, không khỏi thầm phất cờ tung hô vị liên trưởng mới này.

Bùi Đình Vũ này được đó chứ!

Like share cho anh rồi - tiếp tục tiếp tục, đá thêm hai cú nữa...

Sau khi Bùi Đình Vũ mượn gà dọa khỉ mà chẳng hề báo trước, cả thao trường đều chìm đắm trong sợ hãi.

Những người vốn uể oải trong đội ngũ chạy buổi sáng, lúc này đều hừng hực giống như lên dây cót, căn bản không thể dừng lại.

Mà hai mươi mấy thanh niên trí thức đến muộn kia thì đứng thành ba hàng, chờ đợi bị xử phạt.

"Điềm Điềm... sao liên trưởng Bùi hung dữ như vậy? Trước đây anh ấy đã thế này rồi sao?" Cao Mộng Cầm thấp giọng hỏi Bạch Điềm.

Bạch Điềm hơi bất mãn chu môi, ở trong ký ức của cô ta, tuy Bùi Đình Vũ thi thoảng sẽ đùa giỡn, thậm chí kể một số câu chuyện cười, nhưng vẫn luôn là một người anh trai lịch thiệp chu đáo.

Đây cũng là lần đầu tiên cô ta nhìn thấy dáng vẻ anh đá người khác.

"Tôi không tin anh ấy sẽ phạt tôi..."

"Đừng nói nữa, tới rồi kìa..." Cao Mộng Cầm huých tay Bạch Điềm, ra hiệu Bùi Đình Vũ tới rồi.

Lúc này trời đã sáng hẳn, cuối cùng Tư Ương cũng có thể nhìn rõ gương mặt của Bùi Đình Vũ.

Mày sắc như dao, mắt sáng như đuốc, đường nét ngũ quan rõ nét mượt mà, đúng thật là "gương mặt đắp nặn" hoàn mỹ.

Nếu không phải mặt anh có màu mạch nha khỏe khoắn, thật sự có thể xưng là độc nhất tuấn mỹ, không ai sánh bằng.

Mà lúc này trên người anh toát lên sự kiên nghị và sắc lạnh chỉ có quân nhân mới có.

Sau khi đạt được mục đích Tư Ương nhanh chóng thu hồi ánh mắt khỏi gương mặt của Bùi Đình Vũ.

"Cô có thể về hàng rồi." Bùi Đình Vũ nhàn nhạt nhìn Tư Ương, ra hiệu cô có thể đi rồi.

"Rõ, liên trưởng."

Tư Ương hành quân lễ, quay người rất tự nhiên đi theo hàng ngũ chạy bộ.

Bạch Điềm và Cao Mộng Cầm phía sau nhìn thấy Bùi Đình Vũ lại để Tư Ương đi như vậy, lập tức tức giận nghiến răng nghiến lợi.

Tối qua sau khi họ tìm tới Bùi Đình Vũ liền tố cáo "tội trạng" chồng chất của Tần Tư Ương trước mặt anh.

Bùi Đình Vũ gác chân trên lò sưởi, vừa nghe họ thao thao bất tuyệt chỉ trích, vừa híp mắt hút thuốc.

Cho tới khi điếu thuốc ở đầu ngón tay anh sắp cháy hết, họ mới ôm một đống đồ hộp quân dụng thơm ngon rời đi.

Mà khi đó Bùi Đình Vũ cũng đồng ý với Bạch Điềm rằng anh sẽ dạy dỗ Tần Tư Ương một trận ra trò, để cô biết rõ vị trí của mình, tiếp nhận tái giáo dục.

Nhưng bây giờ xem ra, anh căn bản không để tâm chuyện này.

Tư Ương vừa chạy bộ vừa lơ đãng hóng hớt.

Cô cũng không ngờ Bùi Đình Vũ tha cho cô như vậy, không biết là anh cảm thấy ngày tháng còn dài, hay là có nguyên nhân gì khác.

Nhưng bây giờ cô càng muốn biết, anh có nương tay với Bạch Điềm không?

Bùi Đình Vũ bước tới phía trước hàng ngũ của Bạch Điềm, dừng ngay trước mặt cô ta.

Trong đôi mắt to tràn đầy hi vọng của Bạch Điềm lập tức sáng ngời.

Cô ta mong ngóng nhìn Bùi Đình Vũ: "Anh Đình Vũ... em..."

"Thịt hộp tối qua đã ăn chưa?" Trong ánh mắt thâm thúy của Bùi Đình Vũ tràn ra một tia dịu dàng nhàn nhạt.

Thần kinh vốn còn căng thẳng của Bạch Điềm lập tức thả lỏng: "Ăn rồi, ngon lắm."

Ánh mắt Bùi Đình Vũ tối lại, nét dịu dàng trên mặt tức thì biến mất: "Vậy hôm nay em không cần ăn sáng, ba trăm cái squat lập tức bắt đầu..."

"Cái gì?" Bạch Điềm nghi ngờ mình có phải nghe nhầm rồi không.