Chương 45: Ác Ma
Bùi Đình Vũ không nhìn cô ta nữa, mà giơ tay nhìn đồng hồ, nét mặt có đôi phần mất kiên nhẫn.
"Nam thanh niên ba trăm cái hít đất, nữ thanh niên ba trăm cái squat, khi nào hoàn thành, khi đó giải tán..."
Bùi Đình Vũ nói xong, nhìn một đám người còn đứng im, đanh giọng quát: "Còn không làm mau, đều không muốn ăn cơm đúng không?"
Tất cả mọi người đều bị giật mình bởi tiếng quát của anh, vội vã kéo giãn cự ly chịu phạt.
Chỉ có Bạch Điềm chu mồi, nước mắt lưng tròng đứng im bất động.
"Sao? Đợi anh dạy em làm thế nào? Hay là cảm thấy ba trăm cái quá ít? Muốn tạo điểm nhấn, vậy thì em mang vật nặng chạy 10km."
Bùi Đình Vũ nói xong, gọi phó chỉ đạo viên phụ trách giám sát bọn họ, sau đó thổi còi kết thúc hoạt động sáng.
Bạch Điềm không biết làm sao, vô cùng ấm ức, nhìn bóng lưng xa dần của anh, khóc sướt mướt.
"Đồng chí Bạch Điềm, mau làm đi! 10km lận đó..."
Các thanh niên trí thức tham gia hoạt động sáng đúng giờ đã giải tán, trên đường đến nhà ăn, Tư Ương quay đầu nhìn Bạch Điềm vừa chạy vừa khóc.
10km, còn phải cõng 10kg...
Được thôi! Cường độ huấn luyện kiểu này đủ sặc với một tiểu thư thành phố chân yếu tay mềm.
Thật không ngờ Bùi Đình Vũ này là một tên "biến thái" lục thân không nhận.
Nhưng cô thích tên "biến thái" này.
Cửa sổ hướng nam nhà ăn hướng thẳng về thao trường, Tư Ương và Trương Hiểu Nga lấy bữa sáng rồi ngồi ở vị trí cửa sổ.
Họ điềm nhiên nhìn một đám người đau khổ nghẹn ngào trên thao trường.
Rất nhiều nữ thanh niên đều khóc, mồ hôi hòa với nước mắt từ trên má lăn xuống, lớp trang điểm dành để thu hút Bùi Đình Vũ đều nhòe hết.
Trong những nữ thanh niên trí thức đến muộn này, ngoài người cậy mình có quan hệ với liên trưởng, cho rằng có thể mặc kệ quy định của binh đoàn ra, những người khác đều là vì tô son đánh phấn trong ký túc xá, trễ giờ ra thao trường.
Ba trăm cái squat đối với nữ thanh niên bình thường chưa từng tham gia huấn luyện mà nói, chắc chắn là thử thách cực hạn.
Cao Mộng Cầm miễn cưỡng làm được năm mươi cái, hai chân đã run như cái sàng, lưng cũng không thẳng nổi.
Cô ta nhìn Bạch Điềm chạy ngày càng chậm, ban đầu, cô ta còn gửi gắm hi vọng nhờ Bạch Điềm nói với Bùi Đình Vũ, điều cô ta từ trại heo về phân đội trực ban, bây giờ tình hình này vốn không có khả năng!
Bùi Đình Vũ này đúng là một ác ma lục thân không nhận.
Trước khi tới chi viện biên cương, cha của Cao Mộng Cầm Từng hứa, chỉ cần cô ta lấy được vinh dự cá nhân tiên tiến trong binh đoàn trong vòng nửa năm, ông ta sẽ đưa cô ta về thành phố sớm.
Nhưng mấy ngày trước, cô ta nhận được điện báo của cha từ hải đảo đóng quân gửi tới.
Hóa ra gia đình đã biết chuyện cô ta ngộ thương chiến hữu, xém chút gây ra họa lớn rồi.
Cha vô cùng tức giận, không chỉ nghiêm khắc quở mắng cô ta, còn thu hồi lời hứa lúc trước, bảo cô ta tiếp tục tiếp nhận giáo dục ở binh đoàn, cho tới khi ông ta vừa ý mới thôi.
Cao Mộng Cầm cao ngạo xưa giờ, nếu không vì tạm thời mất đi sự hỗ trợ của gia đình, sao có thể cam tâm lụi tàn trong hào quang của Bạch Điềm?
Nhưng bây giờ cô ta tỉnh táo phát hiện không trông cậy vào gia đình được, cũng không dựa dẫm vào Bạch Điềm được.
Cô ta muốn vinh quang vùng thoát khỏi chốn quỷ quái này, vẫn phải dựa vào chính mình. ... 97... 98...
Cao Mộng Cầm squat tới cái 98, sau đó không đứng lên nổi nữa.
Ngay khi cô ta muốn ngồi phịch xuống đất, một bàn tay to mạnh mẽ bỗng nhiên túm lấy vai của cô ta.
"Không ổn rồi sao?" Giọng nói dịu dàng giống như gió khẩy dây đàn.
Là Tiết Bân.