Chương 46: Nhân Lúc Còn Nhỏ Mà Uốn Nắn
"Tư Ương, mau xem anh hùng cứu mỹ nhân..." Trên bàn ăn, Trương Hiểu Nga hất cằm, hưng phấn nhìn thao trường.
Tư Ương vừa gặm màn thầu tạp lương, vừa liếc mắt nhìn về phía Cao Mộng Cầm.
Không phải cô không thích hóng chuyện, chủ yếu là lúc này trong nhà ăn có một đôi mắt khác đang quan sát cô.
Trực giác của quân nhân rất nhạy bén, đặc biệt là kiểu người trong đội tinh anh như Tư Ương, nói không phóng đại, sau lưng giống như có một đôi mắt.
Cô quay đầu nhìn chủ nhân của đôi mắt kia, vừa vặn đối mắt với Bùi Đình Vũ.
Là anh? Anh nhìn cô làm gì?
Là đang nghĩ phải hành hạ cô thay Bạch Điềm như thế nào sao?
Xem ra cô không thể thả lỏng quá sớm, Bùi Đình Vũ này công bằng xử phạt Bạch Điềm, không có nghĩa sẽ tha cho cô.
Sau hai giây ngắn ngủi, hai người đều thu hồi tầm mắt.
Ánh mắt phức tạp của Bùi Đình Vũ lại dừng sau lưng Tư Ương.
"Tần Tư Ương sao? Sao giống như đã từng nhìn thấy gương mặt của cô ấy ở đâu rồi..."...
Sau khi nhìn thấy Tiết Bân, Cao Mộng Cầm không cầm được nước mắt, rơi lã chã.
Tiết Bân khẽ nhíu mày, giữa chống đông người thế này, anh ta cũng không tiện tiếp xúc quá nhiều với một nữ thanh niên trí thức.
"Tôi đi nói với liên trưởng, xem thử hình phạt hôm nay có thể giảm nhẹ một cách thích đáng không." Tiết Bân nói xong, quay người đi đến nhà ăn.
Tới nhà ăn, Tiết Bân lập tức tìm được Bùi Đình Vũ nổi bật trong đám đông, anh ta đi tới kéo ghế ở phía đối diện ra ngồi xuống.
Trước đây ở liên 6, Tiết Bân được coi là người đẹp trai nhất.
Nhưng bây giờ sau khi chung khung hình với Bùi Đình Vũ, lập tức trở nên mờ nhạt, trở thành người rất bình thường.
"Liên trưởng, họ đều là những đứa trẻ không hiểu chuyện, anh xem trừng phạt thế này cũng hòm hòm rồi, có phải nên để chúng tới ăn cơm rồi không?"
Bùi Đình Vũ nghe vậy, nhàn nhạt nhếch môi, đặt đũa xuống rồi nhìn Tiết Bân, trong ánh mắt lộ ra nụ cười không rõ ý tứ.
"Ai nói không phải chứ? Cho nên mới phải nhân lúc còn nhỏ mà uốn nắn."
Tiết Bân lộ vẻ lo lắng: "Nhưng không cho ăn cơm lại phạt thể lực quá mức, liệu có quá đáng quá không?"
Bùi Đình Vũ không vội trả lời, từ trong túi áo ngoài của áo choàng móc ra một gói thuốc, khẩy ra một điếu rồi kẹp giữa ngón tay với các khớp xương rõ ràng, nhưng lại không châm lửa.
Anh híp đôi mắt hẹp dài kín đáo, gương mặt sắc cạnh điển trai lộ ra ý cười trêu đùa.
"Cuối cùng tôi cũng biết tại sao chân của liên trưởng Sử gãy rồi, gãy không oan mà! Nhìn xem các người đã chiều cái đám không biết trời cao đất dày này thành cái nết gì rồi? Binh đoàn là nuôi binh, chứ không phải nuôi trẻ. Anh đi nói với họ, muốn ăn cơm thì dựa vào bản lĩnh!"
Tiết Bân bị Bùi Đình Vũ làm cho nghẹn lời, mấy lần muốn nói gì đó, nhưng đều nuốt ngược trở lại.
Bùi Đình Vũ đứng dậy châm thuốc, thản nhiên rời đi.
Cảnh này được Tư Ương ngồi một bên chứng kiến một cách chân thật, không thể không thừa nhận, cô thực sự rất thích cá tính của Bùi Đình Vũ này.
Tiết Bân gặp khó, khi chán nản đi ra, ánh sáng trông mong trong mắt Cao Mộng Cầm lại dần ảm đạm lại.
Cuối cùng, ngoài mười mấy người cắn răng kiên trì hết, có sáu người ngất xỉu.
Bạch Điềm cũng nằm trong số mấy người ngất xỉu đó, cuối cùng được khiêng về ký túc xá nghỉ tạm.
Cao Mộng Cầm thì cắn răng ngấn lệ, trụ đến cuối cùng.
Chỉ là squat 30 cái xong, cô ta không thể đi đứng bình thường được.
Vốn tưởng chịu phạt xong là có thể về ký túc xá nghỉ ngơi, nào biết Bùi Đình Vũ lại sắp xếp họ đến bãi than vận chuyển sỏi đá.