Chương 47: Chăn Cừu Là Công Việc Tươi Đẹp
Cao Mộng Cầm không nhịn được nữa, lại tìm tới Tiết Bân, muốn phản kháng hành vi bạo hành của Bùi Đình Vũ...
Kiều Chấn Cương trước đó bị Bùi Đình Vũ đá hai cái rớt mất tự tôn cũng trực tiếp chạy đến đoàn bộ.
Anh ta muốn đi tìm thủ trưởng đoàn bộ tố cáo Bùi Đình Vũ ngược đãi thanh niên trí thức.
Nhưng rất không may, phòng làm việc bộ chính trị đoàn bộ không có một ai.
Anh ta ở bên ngoài hứng gió bắc, ngồi chực cả buổi, cuối cùng chỉ đành xám mặt rời đi.
Mà điều anh ta không biết là anh ta vừa mới đi, người anh ta muốn tìm lần lượt lộ diện.
Đoàn trưởng Kỳ bất đắc dĩ thở dài: "Đám ngang tàng này, chỉ có "con sói hoang" Bùi Đình Vũ đó mới trị được..."
Tư Ương vẫn đi chăn cừu, Trương Hiểu Nga cũng cùng bác sĩ Phùng chăm ngựa.
Khả năng chịu lạnh của cừu con mới sinh hôm qua không tốt lắm, Tư Ương bèn ôm nó đi lên sườn núi.
Cừu mẹ lo lắng con mình bị ôm đi, luôn theo sát phía sau cô.
Tới ngọn núi chăn thả, Tư Ương từ không gian lấy ra áo bông được lấy từ trong tủ Tần Trinh Trinh, cô xé bỏ tay áo, tròng lên người cừu con.
Có áo bông giữ ấm, Tư Ương yên tâm nhiều rồi.
"Tiểu Du, mau đi tìm mẹ đi." Đây là tên cô đặt cho cừu con.
Nó vừa trắng vừa mềm, giống như mây trắng trên trời.
Mây trắng xa tắp, phiêu du tự tại, đây là niềm hi vọng của cô.
Nhìn cừu mẹ hưng phấn dẫn Tiểu Du quay về bầy cừu, hôm nay trời đẹp, cô phủi tuyết trên tảng đá đi, rồi lấy đệm chống ướt từ không gian ra trải lên.
Sau đó hốt một dĩa hạt dưa, cắt một cái táo xếp lên, rồi ung dung nằm lên.
Cô vừa cắn hạt dưa vừa tính ngày, Hương Thảo đến bệnh viện thành phố chăm Thiết Ngưu đã mười ngày rồi.
Hai ngày trước Hương Thảo nhờ vụ trưởng Tư mang thư cho cô, hai ngày nay họ sẽ về.
Mà bầy cừu cách ly đó cũng sắp "được giải phóng", Tư Ương định nói với liên trưởng Bùi, sau khi Hương Thảo về chuồng ngựa, để Trương Hiểu Nga tới chăn cừu cùng cô.
Dù sao thì cho dù Trương Hiểu Nga không tới, trong liên cũng sẽ cử người khác.
Thay vì bắt cặp với người không thân quen, chi bằng tìm một người biết gốc biết ngọn.
An tâm, lại thoải mái.
Chỉ là cô không biết rõ thái độ hiện giờ Bùi Đình Vũ đối với cô, cô cũng không hiểu người đó.
Lỡ như anh còn ghi thù chuyện cô tát Bạch Điềm, muốn làm khó cô thì sao?
Chỉ sợ tới lúc đó Trương Hiểu Nga không được cử đến, ngược lại cử một thành viên trong "tổ bốn người ngu" tới chọc cô điên đầu.
Cho nên, thêm một chuyện chi bằng bớt một chuyện, cô không thể đi nói chuyện này được.
"Chăn cừu đúng là một công việc tươi đẹp..."
Tư Ương đang tập trung suy nghĩ, một giọng nói hơi trầm thấp lại mang theo vài phần đùa bỡn vang lên từ phía sau cô.
Bàn tay ném vỏ hạt dưa khựng lại giữa chừng, ánh mắt cô dần dời về sau.
Không ngoài dự đoán, là Bùi Đình Vũ.
Khóe môi Bùi Đình Vũ nhếch lên nụ cười nhạt xa cách, đi từng bước đến bên cạnh Tư Ương, cô đang phô dáng nằm mỹ nhân.
Tư Ương hoảng hốt ngồi thẳng người, ngượng ngập mà không bất lịch sự, cười khan với anh một tiếng.
"Liên trưởng, cắn hạt dưa không?"
Người này làm sao vậy?
Trong liên có cả đống chuyện không giải quyết, lại chạy tới canh đứa chăn cừu như cô.
Xem ra người tới không thiện lành.
Ánh mắt Bùi Đình Vũ quét qua dĩa trái cây bên cạnh cô, lại dừng lại trên mặt cô.
Cô gái có gương mặt trái xoan, mắt hạnh nhân, dưới đuôi mắt có một nốt ruồi son nho nhỏ, tăng thêm một nét lạnh lùng đặc biệt cho gương mặt non trẻ này.
"Hai tên gián điệp trong rừng cây dương là do cô bắt?" Ngữ khí của anh không nhanh không chậm, bình đạm nhu hòa thậm chí còn mang theo vài phần thưởng thức.