ItruyenChu Logo

iTruyenChu

Chương 48: Người Phụ Nữ Thần Bí

Nét mặt Tư Ương cứng đơ, sao anh hỏi chuyện này?Cẩn thận suy xét, khả năng lớn nhất là sau khi hai tên gián điệp kia bị thẩm vấn, đã khai rõ quá trình cô bạo hành họ.

Nhưng khi đó cô đã sớm phòng bị, trước khi đánh họ mất đi ý thức, thực ra cô đã đeo mặt nạ rồi.

Chính là để ngăn họ khai cô ra, khiến người khác nghi ngờ thân phận của cô, ảnh hưởng đến sự nghiệp chăn cừu của cô.

Hai tên gián điệp đó khai ra người phụ nữ thần bí đánh họ, tuy Bùi Đình Vũ nghi ngờ nhưng vẫn không chắc chắn đó chính là cô.

Bởi vì tình trạng thương tích của các gián điệp sẽ không cho phép họ sống quá lâu, vốn không kịp trực tiếp tới xác nhận vóc dáng của cô.

Cho nên chắc họ đã chết rồi.

"Đương nhiên rồi." Tư Ương cố ý lộ ra nụ cười đắc ý.

"Kể chi tiết?" Bùi Đình Vũ đột nhiên ngồi lên tảng đá bên cạnh cô, ngữ khí êm dịu giống như đang dỗ một đứa trẻ.

Tư Ương đảo mắt, trưng ra dáng vẻ mất hồn mất vía: "Liên trưởng, hôm đó thật sự quá đáng sợ, anh không biết đáng sợ cỡ nào đâu. Nếu không nhờ tôi thông minh, chắc đã bị hai người đó giết chết rồi."

"Kể trọng điểm." Ánh mắt Bùi Đình Vũ tối dần.

"Trọng điểm chính là tôi may mắn, cầm gậy đánh tới tấp vào hai tên xấu bị cóng lạnh đó, sau đó trói lại." ibqh8

"Nhưng vết thương chí mạng nhất trên người họ do dao gây ra." Ngữ khí của Bùi Đình Vũ chợt lạnh thấu xương.

Biểu cảm vốn còn sống động của Tư Ương chợt cứng đơ trong tích tắc: "Là... là dao sao? Tôi... tôi quên hết rồi, ha ha..."

Cô nói xong rồi cười ngốc hai tiếng, dáng vẻ đó rất giống một kẻ ngốc muốn giành công lao của người khác.

"Khi cô vào rừng, có gặp ai đáng nghi không, ví dụ một người phụ nữ có vết thương ở cánh tay."

Bùi Đình Vũ nói xong bỗng nhiên nắm lấy cánh tay phải của cô lên, kéo cô khỏi tảng đá.

Trên mặt anh không có biểu cảm gì, lực tay lại không nhỏ, khiến Tư Ương đau đến ê ẩm.

Tư Ương giả vờ yếu đuối thét lên một tiếng: "Liên trưởng, anh làm đau tôi rồi." Cô nói xong, đáng thương muốn vùng thoát khỏi tay anh.

Bùi Đình Vũ dần giảm lực, ánh mắt sắc bén liếc nhìn cánh tay của cô, sau khi thấy không có gì khác thường, lại đổi sang gương mặt lạnh nhạt.

"Chăm chỉ chăn cừu đi..."

Tư Ương mỉm cười nhìn bóng lưng anh rời đi: "Đảm bảo hoàn thành nhiệm vụ."

Cho tới khi Bùi Đình Vũ hoàn toàn biến mất trên sườn núi, nụ cười ngốc trên mặt cô mới tắt lịm.

Quả nhiên là nghi ngờ cô rồi, một nhân vật thần bí đánh hai tên gián điệp từng được huấn luyện đặc biệt đến sắp chết, quả thực rất đáng nghi.

Rõ ràng, thân phận của Bùi Đình Vũ không tầm thường, mục đích anh tới liên 6 chắc không đơn thuần...

Khi Tư Ương đến cứu Hương Thảo, vốn dĩ đã để lại rất nhiều điểm khả nghi dễ dàng suy đoán.

Chỉ là khi đó liên trưởng Sử bọn họ nóng lòng cứu người, nên mới hoàn toàn bỏ qua.

May mà cô có thuốc tốt nhất chữa trị ngoại thương, bây giờ vết thương trên cánh tay đã lành bảy phần.

Nếu không vừa nãy bị anh túm như vậy, đã trực tiếp bại lộ cô chính là người phụ nữ có thân phận khả nghi đó.

Nhưng thông qua sự cố ý dẫn dắt của cô vừa nãy, chắc Bùi Đình Vũ đã tin hai tên gián điệp không phải bị cô đánh trọng thương.

Cô thậm giá còn giả vờ không rõ hai tên gián điệp đó bị thương do dao hay gậy.

Cô chỉ là tham công, hư vinh muốn ôm công lao bắt gián điệp mà thôi.

Không sai, quả thực lúc này Bùi Đình Vũ đã kết luận như vậy.

Anh suy đoán trước khi Tần Tư Ương gặp được gián điệp, họ đã bị một người phụ nữ thần bí đánh trọng thương.

Cô chẳng qua là ăn may mà thôi.