ItruyenChu Logo

iTruyenChu

Chương 49: Không Đánh Tự Khai

Chạng vạng, Tư Ương lùa bầy cừu về nông trường, rồi đi tìm Trương Hiểu Nga cùng nhau về ký túc xá. Vừa tới chuồng ngựa, liền thấy bác sĩ Phùng đang mặt đối mặt giúp Trương Hiểu Nga thổi cát trong mắt.

Hai người rất gần nhau, ánh mắt người đàn ông chuyên chú, sắc mặt cô gái đỏ bừng, cảnh tượng tự dưng trở nên mờ ám.

Tư Ương dừng bước, đứng phía sau bụi cỏ.

Xem ra chớ lôi kéo Trương Hiểu Nga đi chăn cừu cùng cô thì hơn, lỡ như chia rẽ đôi "uyên ương" người ta thì tội lỗi quá.

"Tư Ương?" Trương Hiểu Nga vô tình nhìn thấy Tư Ương đứng ở gần đó, vội vàng lùi lại một bước, kéo giãn khoảng cách với bác sĩ Phùng.

"Cậu làm việc xong chưa? Chúng ta quay về ăn cơm?" Tư Ương điềm nhiên nói.

"... Ừm, được..." Trương Hiểu Nga vuốt tóc, ánh mắt e thẹn lướt nhanh qua bác sĩ Phùng: "Vậy chúng tôi đi trước."

"Được, lát nữa gặp." Bác sĩ Phùng cười ngại ngùng.

Hai cô gái sóng vai đi trên con đường nhỏ phủ đầy tuyết, Tư Ương ấn mi tâm nói: "Hương Thảo sắp về rồi."

Não Trương Hiểu Nga giống như có hơi tắc nghẽn: "Hả? Ồ."

"Tới lúc đó hai anh em họ chắc chắn vẫn quay lại chuồng ngựa, cậu và bác sĩ Phùng..." Tư Ương cố ý muốn nói lại thôi.

Lúc này Trương Hiểu Nga mới phản ứng lại, cô ấy vội xua tay giải thích với Tư Ương: "Tôi và bác sĩ Phùng chỉ là quan hệ chiến hữu bình thường, không phải như cậu nghĩ đâu."

"Thật sao?" Tư Ương nín cười.

"Đương nhiên là thật, cậu đã quên binh đoàn không cho phép yêu đương sao?"

Tư Ương nhướng mày cười xấu: "Đương nhiên tôi không quên, người quên hình như là đồng chí nào đó?"

"Tôi... tôi làm sao?" Trương Hiểu Nga chột dạ thấy rõ.

Tư Ương bước lên trước một bước, lười biếng đáp: "Cậu không làm sao, chỉ là không đánh tự khai mà thôi."

Trương Hiểu Nga dừng bước, ngẫm lại lời mình vừa mới nói, mang tai đột nhiên nóng bừng bừng.

Tư Ương chỉ là nói anh em Hương Thảo sắp về chuồng ngựa, cô ấy và bác sĩ Phùng đương nhiên phải rời đi, không nói giữa hai người có gì.

Lời giải thích đột ngột của cô ấy không phải là không đánh tự khai sao?

Trương Hiểu Nga vội vàng đuổi theo: "Ương Ương, cậu đừng nói bậy nha, tôi với anh ấy thật sự không có gì..."

Hai người về ký túc xá, lấy hộp cơm rồi chuẩn bị đến nhà ăn.

Ban ngày bị Bùi Đình Vũ tập kích, cho nên buổi chiều Tư Ương không nấu nướng ở bên ngoài.

Hơn nữa, không đến nhà ăn ăn tối suốt cũng không được.

Khi họ đang muốn ra ngoài, trùng hợp gặp đám Cao Mộng Cầm từ xưởng than về, họ dìu đỡ nhau đi vào.

Trong tám người trong phòng ký túc xá này, ngoài Tư Ương và Trương Hiểu Nga, sáu người còn lại đều chịu phạt.

Bởi vì họ đều nghĩ họ thân với Bạch Điềm, Bùi Đình Vũ sẽ không làm khó họ.

Ai ngờ Bùi Đình Vũ căn bản chính là người lục thân không nhận.

Lần này thật sự lỗ to rồi.

Lúc này, bộ dạng thê thảm của mấy người giống như từ hầm than đen chạy thoát ra.

Mặt mày toàn là bụi than, tóc tai rối xù, quần áo cũng bị cứa rách.

Có lẽ Cao Mộng Cầm đau lưng quá, khi đi ngang qua Tư Ương, còng lưng thấp hơn cô một khúc.

Cao Mộng Cầm lườm cô một cái, nhưng không nói gì, nhếch nhác dựa tủ, đi từng bước đến bên giường.

Tư Ương nhìn bộ dạng sống không bằng chết của cô ta, trong lòng cực kỳ sung sướng.

"Đi đi đi, mau đến nhà ăn, hôm nay tôi phải ăn thêm hai bát cơm."

Tư Ương vừa đóng cửa lại, trong ký túc xá liền bắt đầu kể khổ không ngừng.

"Hu hu... tay của tôi toàn là bong bóng nước... tôi muốn về nhà..."

"Chân của tôi không cử động được nữa, lưng cũng sắp gãy rồi..."

Cao Mộng Cầm nhìn chỗ nằm của Bạch Điềm, Bạch Điềm không ngủ ở ký túc xá, cũng không đến xưởng than.

Xem ra liên trưởng Bùi vẫn nương tay với cô ta.