ItruyenChu Logo

iTruyenChu

Chương 50: Mãnh Hổ Khu Bắc

Cao Mộng Cầm miễn cưỡng cởi áo bông ngoài cùng ra, trực tiếp ngã lên giường, hoàn toàn mặc kệ bụi than trên mặt.

"Nhất định phải kiên trì..." Cô ta siết bàn tay run rẩy lại, ánh mắt nhìn lên trần nhà có hơi vô lực.

Lúc buổi sáng, cô ta đi tìm Tiết Bân, hỏi anh ta lẽ nào Bùi Đình Vũ hành hạ họ như vậy mà không ai can thiệp sao?

Câu trả lời của Tiết Bân khiến cô ta kinh ngạc...

"Khoảng thời gian này cô cậu tốt nhất nên an phận một chút, chỉ cần nghiêm khắc tuân thủ kỷ luật binh đoàn, Bùi Đình Vũ sẽ không làm khó."

"Nhưng hành vi phạt thể lực của anh ta quá tàn nhẫn, cái này phù hợp với quy định sao? Tôi nhất định phải báo cáo anh ta với đoàn bộ."

Tiết Bân bất lực: "Vô dụng thôi, đoàn bộ không quản được anh ta, anh ta là người do sư bộ đặc biệt mời tới."

"Vậy rốt cuộc anh ta là ai? Đoàn bộ còn không thể quản anh ta?" Cao Mộng Cầm nhíu mày hoài nghi.

"Còn nhớ trước đây liên trưởng Sử từng nhắc với các cô, chuyện về binh đoàn sắp xây dựng đoàn vũ trang không?"

Cao Mộng Cầm thông minh thì cũng không, nhưng cũng không ngốc, nhanh chóng phản ứng lại.

"Anh ta là người của quân dã chiến?"

"Đúng, Bùi Đình Vũ được tạm thời điều tới từ bộ đội quân dã chiến chính quy. Quân 29 của anh ta được gọi là mãnh hổ khu bắc, toàn quân đều là vương bài tinh nhuệ, anh ta quản binh đương nhiên nghiêm khắc."

"Anh ta là quân nhân tại ngũ, chẳng trách hung dữ như thế..." Cao Mộng Cầm lẩm bẩm.

"Lần trước nhóm Kiều Chấn Cương xém chút chạy ra khỏi tuyến biên giới, cộng thêm chuyện họ gây ra ở rừng cây dương đã kinh động tới sư bộ. Họ cử Bùi Đình Vũ tới chính là để quản giáo cô cậu, tiện thể muốn tuyển chọn người thích hợp cho đoàn vũ trang."

Cao Mộng Cầm ngộ ra: "Hóa ra là vậy, nhìn như anh ta đang phạt chúng tôi, thực chất cũng là đang sàng lọc hạt giống vào đoàn vũ trang."

Tiết Bân ẩn ý: "Nếu các cô muốn vào đoàn vũ trang thì chắc biết phải làm thế nào rồi nhỉ..."

Cao Mộng Cầm biết được nguyên nhân trong đó, cho nên mới cam tâm tình nguyện đến xưởng than.

Bởi vì chưa từng chịu khổ giống như hôm nay, mấy nữ thanh niên trí thức đều không ăn tối, ngã đầu là ngủ.

Tư Ương chọn phần miến hầm thịt heo bắp cải, thêm hai cái bánh bột trắng, cùng Trương Hiểu Nga ngồi ở vị trí ngoài rìa ăn.

Trương Hiểu Nga vừa ngồi xuống liền không nhịn được cười: "Tối qua, Bạch Điềm và Cao Mộng Cầm ở trước mặt cậu vểnh đuôi lên tận trời, kết quả hôm nay bị chỉnh thảm như thế, tôi cũng ngượng giùm họ."

"Cái này gọi là tự làm tự chịu." Tư Ương nói xong, gắp một miếng thịt ba chỉ bỏ vào trong hộp cơm của Trương Hiểu Nga.

"Chủ yếu vẫn là liên trưởng Bùi của chúng ta có giác ngộ chính trị cao, lập trường rõ ràng không bao che người nhà." Trương Hiểu Nga nói tới Bùi Đình Vũ, mắt sáng trưng.

"Không bao che người nhà tới rồi kìa." Tư Ương hất cằm, nhìn về hướng cửa lớn nhà ăn.

Bùi Đình Vũ vóc người thẳng tắp, vừa đi vào, cả nhà ăn nhỏ đều tự nhiên trở nên chật chội.

Bầu không khí vốn còn nhộn nhịp cũng bỗng chốc im bặt.

Tư Ương đang muốn thu hồi tầm mắt liền nhìn thấy Bạch Điềm hai mắt sưng húp theo sau Bùi Đình Vũ...

Bùi Đình Vũ cầm hai hộp cơm đi đến khu lấy đồ ăn, Bạch Điềm thì giống như con mèo nhỏ bị ấm ức, rụt vai ngồi ở chỗ trống bên cạnh.

Chẳng mấy chốc, Bùi Đình Vũ lấy đồ ăn xong đi về chỗ Bạch Điềm ngồi.

Anh đặt một hộp cơm trong đó ở trước mặt cô ta, rồi đưa đũa cho cô ta.

"Ăn mau."

Bạch Điềm giận dỗi quay mặt đi: "Em không đói."

"Em chắc chắn không ăn?" Ngữ khí bình đạm của Bùi Đình Vũ có vài phần lạnh lẽo.

Bạch Điềm đói bụng cả ngày, đây là bữa cơm đầu tiên của hôm nay.