ItruyenChu Logo

iTruyenChu

Chương 51: Đừng Tự Mình Đa Tình

Sau khi Tư Ương và Trương Hiểu Nga ăn no, rửa sạch hộp cơm rồi về ký túc xá. Tối nay, Tư Ương và Trương Hiểu Nga ngủ rất ngon, nhưng mấy người khác không thoải mái như thế. Đau lưng nhức eo, khiến họ trở người cũng khó khăn. Thảm hơn là ngày hôm sau, lúc tiếng còi hoạt động sáng vang lên, chân của họ đau đến mức khó cử động. Mấy nữ thanh niên trí thức mong manh vừa mặc đồ vừa rớt nước mắt, nhưng không ai dám trễ giờ, cắn răng cũng phải bò tới thao trường đúng giờ.

Thời gian tập hợp sắp kết thúc, Tư Ương chạy vào hàng liền nhìn thấy Bùi Đình Vũ đứng bên thao trường. Lúc ở trên thao trường, anh khá lạnh lùng, sắc mặt không tốt gì mấy.

Trong hộp cơm có thịt có trứng, hương thơm dường như hấp dẫn hơn bất cứ lúc nào. Cô ta nuốt nước bọt nhưng vẫn không có ý định động đũa, rõ ràng là đang hờn dỗi chuyện bị phạt. Đang đợi người ta lựa lời dỗ dành. Nhưng Bùi Đình Vũ lại không hề có ý chiều theo cô ta, anh vươn tay lấy lại hộp cơm trước mặt cô ta, trực tiếp đậy nắp lại.

"Không ăn cơm thì quay về viết một bản kiểm điểm, nộp cho anh vào lúc hoạt động sáng ngày mai."

Bạch Điềm nghe vậy, chợt đỏ mặt:

"Em... em không viết."

"Bạch Điềm, binh đoàn là nơi đặt nặng kỷ luật quân quy, em từng đi học, nên biết lệnh hành cấm chỉ có nghĩa gì, muốn giở tính giở nết thì cút về nhà!"

Ngữ khí của Bùi Đình Vũ lạnh nhạt, càng về sau càng mất kiên nhẫn.

(1): hạ lệnh thực hiện thì lập tức thực hiện, hạ lệnh không được làm thì lập tức dừng lại.

Mà Bùi Đình Vũ nói nhiều như vậy, nhưng Bạch Điềm lại chỉ nghe được một chữ "cút". Cô ta vô cùng ấm ức, không khống chế được chảy nước mắt, ôm mặt chạy đi.

Khí áp trong nhà ăn rất thấp, lúc này lại có thêm một sự ngượng ngập.

Bùi Đình Vũ mặc kệ cô ta, móc gói thuốc từ trong túi áo ra khẩy, rút ra một điếu châm lửa, bộ dạng đó cực kỳ tà mị bất kham. Tư Ương đang thu hồi ánh mắt liếc đến hóng hớt, lại va phải tầm mắt của Bùi Đình Vũ.

Tuy trong đội này quả thực nhiều lũ ngu, nhưng bị anh khinh miệt như vậy, Tư Ương vẫn cảm thấy khó chịu sao sao ấy.

Ngay khi hai người cắm đầu tăng tốc và cơm, Bùi Đình Vũ lại tới phía sau Tư Ương.

"Mang đi cho em ấy đi."

Bùi Đình Vũ đặt hộp cơm lên bàn bên cạnh Tư Ương.

"Ăn mau." Tư Ương thúc giục Trương Hiểu Nga ở đối diện.

Còn chưa vào đã nghe bên trong truyền tới giọng nói an ủi Bạch Điềm.

"Liên trưởng Bùi vẫn quan tâm cậu, chỉ là vướng kỷ luật của binh đoàn, nếu anh ấy bao che cậu trước mặt mọi người, vậy anh ấy quản lý những người khác trong liên đội kiểu gì được?"

Cho tới khi Tư Ương đi vào, mấy người bao vây an ủi Bạch Điềm mới tản ra. Họ thấy Tư Ương tới gần, trong ánh mắt mỗi người đều mang theo địch ý. Họ luôn cảm thấy Tư Ương đang châm biếm bộ dạng nhếch nhác của họ. Càng nghĩ như vậy càng không cam tâm, cùng ở một phòng ký túc xá, dựa vào đâu chỉ cô và Trương Hiểu Nga không bị phạt?

Tư Ương làm lơ ánh mắt bất mãn của họ, đến thẳng tới đặt hộp cơm lên bàn của Bạch Điềm.

"Đây là cơm mà liên trưởng Bùi bảo mang cho cô."

"Tôi không cần cô giả vờ tốt bụng."

Ngữ khí bài xích của Bạch Điềm có vài phần đanh đá.

Ánh mắt lạnh nhạt của Tư Ương mang theo khinh thường: "Cô đừng tự mình

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip