ItruyenChu Logo

iTruyenChu

Chương 52: Kiều Chấn Cương Khiêu Chiến

Bùi Đình Vũ bước dài tới phía trước hàng ngũ, bễ nghễ nhìn qua một vòng hàng ngũ.

"Đứng nghiêm..." Sau khi anh cao giọng hạ lệnh, bắt đầu báo cáo sỉ số.

Báo cáo sỉ số xong, hoạt động sáng hôm nay toàn liên đều đến đủ, không ai tới trễ.

Khóe môi Bùi Đình Vũ nhếch lên một nụ cười nhạt hờ hững:

"Xem ra hình phạt hôm qua vẫn có tác dụng, các người cũng không phải sâu mọt hết thuốc chữa, chỉ là đồ ngu ăn cứng không ăn mềm mà thôi."

Cùng lúc ấy, Bùi Đình Vũ tiếp tục nói, chỉ là giọng nói lại có thêm vài phần lạnh lẽo:

"Có một chuyện nên thông báo với các bạn từ hôm qua, nhưng rõ ràng các bạn rất không tôn trọng tôi, ngày đầu tiên tôi nhậm chức đã nghênh đón tôi bằng việc tới trễ thậm chí vắng mặt."

"Lề mề cái gì? Bà cụ bó chân tám mươi tuổi cũng lếch nhanh hơn các người..."

Giọng nói bùi tai của Bùi Đình Vũ thốt lên lời chói tai, người cuối cùng chạy vào hàng còn ăn một cú đạp ở mông.

Tên này đúng là một lời không hợp liền đá người khác.

Kiều Chấn Cương giận dữ quát trừng người trong hàng, rõ ràng là mỉa mai họ vô dụng, không dám đoàn kết lại phản kháng sự áp bức của Bùi Đình Vũ.

Trong hàng im lìm như chết.

Khi Bùi Đình Vũ chuẩn bị ra mệnh lệnh mới, một giọng nói phẫn nộ không phục chợt vang lên.

"Anh dựa vào đâu nhục mạ thanh niên trí thức cách mạng? Anh là liên trưởng thì có thể một tay che trời sao? Bây giờ không phải xã hội cũ, ở đâu có áp bức, ở đó có đấu tranh."

Tất cả mọi người đều nhìn theo tiếng nói, liền thấy Kiều Chấn Cương nắm chặt tay chen ra từ trong hàng.

Trần Tự Cường phía sau vốn muốn kéo anh ta lại, nhưng bị anh ta hất ra.

Nhưng bây giờ đã đứng ra rồi, cũng không còn đường lui nữa.

"Ô, đây không phải là tên ngốc số 1 của chúng ta sao?"

Bùi Đình Vũ bình tĩnh nhìn anh ta, bộ dạng đó giống như nhìn kẻ ngốc.

"Anh mắng ai đó? Đám ngốc này sợ anh, tôi không sợ đâu!"

Kiểu người ngang ngược như Kiều Chấn Cương sao có thể bởi vì ăn hai cú đạp mà chịu thua được.

Ánh mắt Bùi Đình Vũ nhìn Kiều Chấn Cương giống như sói hoang đang dạy dỗ con của mình. Chỉ là ánh mắt anh dừng ở đâu, người ở đó sẽ không nhịn được run rẩy.

Bùi Đình Vũ lạnh nhạt quét mắt nhìn nắm đấm vừa nắm lại buông của Kiều Chấn Cương, khóe môi chợt nhếch lên một nụ cười bỡn cợt.

Bùi Đình Vũ ngoắc tay:

"Vậy thì tới đi."

Kiều Chấn Cương nhếch môi kiêu ngạo:

"Quán quân đấm bốc hai năm liên tiếp ở trường trung học Thanh Phong."

Hôm nay Bùi Đình Vũ đừng hòng ăn hôi từ trên người anh ta nữa.

"Muốn luyện với tôi chút?"

"Luyện qua?"

Cơn giận mà Kiều Chấn Cương đã dồn trữ hai ngày lập tức bùng phát ra, cuộn nắm đấm lên vung đến cằm Bùi Đình Vũ.

Nắm đấm của Kiều Chấn Cương vung mạnh tới, nhưng lại bị Bùi Đình Vũ bọc giữ.

Thế nhưng Bùi Đình Vũ bình tĩnh gạt chặn giống như bốn lạng đẩy ngàn cân, chế ngự được lực của anh ta, rồi trở tay qua vai ném mạnh anh ta ra ngoài.

"Bịch..." Khoảnh khắc anh ta đập mạnh xuống đất, mặt đất tựa như cũng rung lắc.

Ngay sau đó, Bùi Đình Vũ đấm thẳng vào mặt anh ta.

"Bịch bịch..." Kiều Chấn Cương ngã thẳng xuống đất, hai mắt lập tức tối sầm.

Kiều Chấn Cương không tin mình sẽ thua, vừa nãy nhất định là chỗ nào đó phát huy chưa tốt.

Anh ta là quán quân đấm bốc cấp trường, lần trước bị

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip