ItruyenChu Logo

iTruyenChu

Chương 53: Thu Hoạch Rau Củ Quả

Tư Ương ăn sáng xong liền đến nông trường chăn cừu, trưa hôm nay là ngày anh em Hương Thảo xuất viện về nhà, cô đã hẹn Trương Hiểu Nga lát nữa đi thăm họ. Sau khi lùa bầy cừu lên sườn núi, cô bảo Annie phụ trách chăn thả, cô thì tranh thủ vào không gian.

Dựa theo thời gian trong không gian, đã hơn hai tháng kể từ khi cô gieo trồng. Khu đất trơ trụi trước đây đã phủ xanh. Mạ non phát triển rất tốt, giống như một tấm thảm đất xanh mướt. Cô quyết định vào vườn xem thử, có thể hái được rau củ quả chín không.

Vừa vào nông trường không gian, cô vô cùng vui mừng. Vườn rau củ bên cạnh cũng cho cô bất ngờ lớn, ớt và cà chua đều chín rồi, sai trĩu quả. Dưa leo vừa trổ bông không lâu, nhưng cũng kết được vài cái có thể ăn được, đậu đũa cũng treo chi chít. Đỏ, xanh, nửa đỏ nửa xanh đều có. Bởi vì ban đầu không gieo đều, cho nên mọc... rất lộn xộn. Một khu đất nhỏ dư ra bên cạnh, lúc đầu cô tiện tay gieo một nắm hạt giống không biết là rau củ gì, bây giờ mọc ra mới phát hiện là măng tây.

Cùng lúc ấy, tại thao trường huấn luyện.

"Tôi biết trong các bạn có một số người đang nghĩ gì, tôi chỉ khuyên các bạn đừng tự chuốc khổ, trước đây ở dưới trướng liên trưởng Sử không biết điều. Bây giờ gặp tôi, chính là báo ứng của các bạn. Toàn thể có mặt, quay trái quay..."

"Bịch..." Bùi Đình Vũ còn chưa hạ lệnh xong, trong hàng bỗng nhiên có người ngã xuống.

"Liên trưởng, đồng chí Bạch Điềm ngất rồi."

Trong hàng ngũ lập tức náo loạn hết lên.

Nhưng nét mặt Bùi Đình Vũ vẫn như thường, anh từ tốn đi về phía Bạch Điềm ngất xỉu, đám đông tự động nhường đường cho anh. Bạch Điềm co cuộn nằm nghiêng trên đất, tóc che phủ mắt. Bùi Đình Vũ chỉ nhìn cô ta một cái, quay người nói:

"Tạt nước cho tỉnh."

Hàng ngũ náo loạn xôn xao lên, khi họ đều đang nhỏ tiếng thì thầm Bùi Đình Vũ máu lạnh quá, phó chỉ đạo viên thật sự xách thùng nước tới. Thế nhưng không đợi anh ta tưới nước xuống, Bạch Điềm lại bỗng nhiên ngồi dậy.

"A- đau đầu quá, vừa nãy tôi làm sao vậy?"

Bạch Điềm nghe vậy, bộ mặt thống khổ ấm ức lập tức hằn lên mặt.

Ngữ khí của Bùi Đình Vũ lạnh nhạt lại toát ra sự sắc bén:

"Bạch Điềm, em chạy thêm mười vòng."

Vốn tưởng giả ngất thì có thể được đưa về nghỉ ngơi, kết quả lại không qua mắt được, ngược lại khéo quá hóa vụng...

Tiếng còi kết thúc hoạt động sáng vang lên, ngoài Bạch Điềm ra, những người khác đều giải tán đến nhà ăn. Sau khi Bùi Đình Vũ hạ lệnh chạy đường dài, một mình ngồi trên chiếc ghế chính giữa thao trường, bắt chéo chân gác lên đống tuyết, bắt đầu nhắm mắt nghỉ ngơi. Hàng ngũ dài thườn thượt chạy quanh anh hết vòng này tới vòng khác, cho tới khi trời sáng hẳn...

Suốt dọc đường đều là tiếng bàn tán về Bùi Đình Vũ.

"Không muốn đâu, tự dưng hoài niệm khoảng thời gian mà liên trưởng Sử còn ở đây ghê, quả nhiên hạnh phúc đều ngắn ngủi..."

"Liên trưởng Bùi đáng sợ quá, thế mà tôi còn cảm thấy anh ta đẹp trai..."

"Anh ta hung tàn như vậy, sau này có thể tìm được vợ không?"

"Nói nhỏ thôi, coi chừng bị diêm vương sống đó nghe thấy, lại phạt cậu chạy thêm 10km."

"Tư Ương, cậu nói sao liên trưởng Bùi biết Bạch Điềm giả ngất?"

Trương Hiểu Nga khoác cánh tay Tư Ương hỏi.

Khi ánh mắt anh dừng lại phút chốc trên mặt Tư Ương, cô phát hiện thật sự không nắm bắt được tính tình

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip