Chương 104: Mẹ còn trẻ
Tối đến, lúc túc trực bên linh cữu, đèn dầu hỏa của nhà họ Cố không đủ sáng, vì thế Bạch Lộ đã nhờ Vương Đại Kiều hỗ trợ, mượn không ít đèn dầu hỏa về, chiếu sáng rõ cả linh đường.
Những người túc trực bên linh cữu ngoại trừ Phương Á Phân, Trần Hà Hoa, thím cả, thím hai ra thì còn có con dâu của thím cả và thím hai, người đông đủ, nhìn qua cũng vô cùng ấm áp.
Bạch Lộ còn đặt ít đồ ăn trên bàn trong linh đường, có kẹo sữa, táo cắt miếng và hạt dưa. Hạt dưa này là cô chuẩn bị cho mình trước Tết Nguyên Đán, ở trong căn hộ đơn, cô vừa xem ti vi lướt mạng, vừa cắn hạt dưa, lúc này lấy ra tiếp đãi khách khứa cũng chẳng có ai nghi ngờ.
Người khác không biết tình hình trong nhà họ Cố, tất nhiên sẽ không nghi ngờ.
… Mọi người phải túc trực bên linh cữu người đã chết rồi, nhưng mà Cố Càn và Cố Khôn còn nhỏ, Bạch Lộ không định để đám trẻ túc trực ở linh đường, cho nên bảo Đại Mao ngủ với bọn nhỏ.
Bạch Lộ đặt Cố Càn xuống, để cậu nhóc ăn mì, lại nói với Đại Mao:
"Đại Mao, hôm nay cháu ở đây chăm sóc em trai, nếu mệt thì cháu cứ ngủ ở đây nhé."
Đại Mao:
"Cô nhỏ yên tâm, cháu sẽ chăm sóc cho em trai."
Cố Càn nhìn bát mì sợi, nước mắt tí tách rơi xuống, Cố Khôn không hiểu gì cả, bàn tay nhỏ bé cầm lấy sườn lợn lên rồi trực tiếp gặm. Bạch Lộ thở dài, đi qua đó, bế Cố Càn lên.
"Mẹ ơi..." Cố Càn vùi đầu vào ngực Bạch Lộ, khóc đến khản cả giọng, thằng bé chừng này tuổi rồi, đã biết chết là như thế nào.
"Mẹ ơi, bà nội mất rồi... hu hu hu... bà nội mất rồi... con không còn bà nội, con không còn bà nội nữa..."
Cố Khôn nhìn anh trai một cách khó hiểu, không biết tại sao anh trai lại khóc?
Cậu nhóc dùng thìa gỗ múc miếng sườn lợn trong bát của anh trai ra, sau đó len lén cười.
Thằng bé vô lo vô nghĩ này.
Bạch Lộ nhẹ nhàng vỗ vỗ lưng Cố Càn:
"Càn Càn đừng sợ, các con còn mẹ mà, sau này mẹ sẽ chăm sóc cho các con."
"Nhưng mà bà nội mất rồi..."
Cậu nhóc lại khóc rồi nấc một cái.
Bạch Lộ nghiêng người cho cậu bé xem:
"Bà nội lớn tuổi rồi, mẹ còn trẻ, con xem, có phải mẹ rất trẻ tuổi hay không?"
Hai tay Cố Càn ôm lấy cổ Bạch Lộ, thút tha thút thít hỏi:
"Mẹ ơi, mẹ sẽ chết sao?"
Bạch Lộ đáp:
"Mẹ sẽ không chết đâu."
Cố Càn quan sát cẩn thận:
"Dạ, mẹ trẻ đẹp hơn so với mẹ của người khác."
"Vậy thì đúng rồi, cho nên Càn Càn không cần lo lắng cho mẹ. Nhưng mà bà nội mất rồi, mẹ còn phải bận lo chuyện của bà nội, không có thời gian trông nom em trai, Càn Càn là anh trai, phải trông em trai, đừng để em làm loạn, có được không?"
Cố Càn lấy bàn tay nhỏ bé lau nước mắt đi:
"Con biết rồi."
Dựa theo cốt truyện, Triệu Thu Bình cũng chết, Cố Thâm Dương tỉnh lại, vậy thì hai đứa con trai này thì sao? Tương lai sẽ như thế nào? Nghe ngóng từ Cố Yên và Mễ Tâm Nhi một chút sao?
Không, Bạch Lộ vẫn phủ nhận, để đám trẻ lớn lên thuận theo tự nhiên là được rồi, không cần phải dựa vào nội dung cốt truyện.
Từ lúc cô chăm sóc hai đứa con trai này đã hoàn toàn khác xa rồi, hơn nữa trong mười năm này, cô sẽ nuôi lớn chúng thật chu đáo, để chúng đọc sách biết chữ.
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền