Chương 105: Canh linh cữu
Người có người nhà qua đời, mọi người trong thôn sẽ đến thăm hỏi. Bạch Lộ còn bày hai cái bàn ở trong sân, có cả đồ ăn để tiếp đón những vị khách khác. Tất nhiên, ăn cũng không quên mấy đứa trẻ trong phòng.
Bạch Lộ thức trắng cả đêm nay, đợi đến lúc mười một, mười hai giờ thì cô lại đi làm cơm, nấu bữa khuya cho những người túc trực bên linh cữu. Bữa ăn khuya là cơm chiên trứng, bằm một ít thịt, sau đó lại làm súp trứng đánh.
Trong linh đường, trong sân, chỉ cần người nào có mặt đều có phần. Không những vậy, thôn dân ngồi lại chưa đi trong sân nhỏ rất nhiều, nhưng mà đoán chừng cũng là đến ăn gì đó, cũng có người đến vì bữa ăn khuya. Nhưng mà cũng chỉ có một lần như vậy, nhà họ Cố cũng có tiền, cho nên Bạch Lộ muốn Triệu Thu Bình ra đi nở mày nở mặt một chút.
Đợi xong bữa ăn khuya, người trong sân lần lượt rời đi. Người trong linh đường thay nhau đổi từng nhóm người một, mấy thím và mấy chị dâu không chống đỡ được thì mấy người phụ nữ trong thôn vào thay, tất cả mọi người trò chuyện với nhau, người trực nửa đêm đầu và trực nửa đêm sau chia ra. Duy chỉ có Phương Á Phân và Trần Hà Hoa là không hề nghỉ ngơi. Đám đàn ông đều đi ngủ cả rồi, loại chuyện như túc trực bên linh cữu này đều là do phụ nữ làm.
Đợi đến ba bốn giờ sáng, mấy thím và các chị dâu nghỉ ngơi được mất tiếng lại đến, bởi vì trời sắp sáng đến nơi rồi.
Đến năm giờ, Bạch Lộ đánh thức Cố Càn và Cố Khôn, bởi vì lát nữa phải chôn cất Triệu Thu Bình, bọn nhỏ phải đi tiễn một đoạn. Bạch Lộ dắt theo hai đứa con trai bắt đầu quỳ lạy.
"Bà nội ơi... bà nội, bà đừng chết mà, hu hu... bà nội, cháu không muốn bà chết, hu hu..."
Cố Càn không có ký ức về cuộc sống trước khi quay về nhà họ Cố, lúc đó cậu nhóc còn quá nhỏ. Trong ký ức của thằng bé, chỉ có bà nội tốt, ngay cả người ba Cố Thâm Dương này mà thằng bé cũng không quen, nhưng mà cậu nhóc biết rằng, ba thưởng xuyên sẽ gửi kiện hàng về, trong kiện hàng sẽ có đồ ăn ngon. Trong trái tim non nớt của cậu nhóc, ngoại trừ em trai, bà nội là duy nhất. Mà bây giờ, bà nội đã qua đời rồi.
"Bà nội ơi, bà đừng chết, cháu không muốn bà chết, hu hu..."
"Hu hu... bà nội đừng chết mà, hu hu..."
Theo tiếng khóc của Cố Càn, Cố Khôn cũng khóc theo. Mặc dù không biết, nhưng mà cái miệng nhỏ lại gọi theo anh trai. Cố Khôn còn nhỏ tuổi, vẫn chưa hiểu qua đời là gì, thằng bé chỉ làm theo anh trai, đôi mắt ỉu xìu còn hết nhìn đông tới nhìn tây, bởi vì có nhiều người nên cậu nhóc rất tò mò, khiến người ta thấy vậy thì trong lòng cảm thấy đau xót.
Trong phút chốc, trong linh đường chỉ còn lại tiếng khóc của hai đứa trẻ nhỏ. Bạch Lộ không khóc, có điều nhìn thấy bọn nhỏ như vậy, vành mắt cô cũng từ từ đỏ lên. Người bên ngoài thấy cảnh này cũng không nhịn được mà thở dài, cũng may trước khi chết, Triệu Thu Bình đã nói cho con trai về đứa con dâu này, nếu không thì hai đứa trẻ này phải làm sao đây? Tất nhiên, cũng có người suy nghĩ xấu xa, bề trên của Bạch Lộ này không có mẹ chồng, trong tay lại có tiền trợ cấp của Cố Thâm Dương, cuộc sống sau này cũng thoải mái.
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền