ItruyenChu Logo

iTruyenChu

[Dịch] Thập Niên 60: Xuyên Thành Mẹ Kế Góa Phụ

Chương 53. Người thực vật

Chương 53: Người thực vật

Triệu Thu Bình vừa vào phòng bệnh, lập tức nhào tới giường bệnh:

"Dương Tử... Dương Tử, con mở mắt nhìn mẹ đi, con ơi..."

Bà nghẹn ngào khóc.

Một phụ nữ góa chồng, con trai là chỗ dựa duy nhất của bà, nhưng giờ đây, con trai luôn là ngọn núi vững chắc đã sụp đổ, về sau bà nên làm gì bây giờ?

Bạch Lộ đi đến bên giường bệnh đỡ Triệu Thu Bình lên:

"Thím, nền đất lạnh, thím phải chú ý cơ thể, anh Cố nhất định sẽ tỉnh lại, vì thế trước khi anh ấy tỉnh lại, thím không thể ngã xuống được."

"Lộ Lộ... Lộ Lộ ơi... Dương Tử là đứa con trai duy nhất của thím, trước đây có cực khổ thế nào cũng chịu đựng được, giờ mới khá lên một chút, thì nó bị... sao lại bị thế này..."

Triệu Thu Bình ôm Bạch Lộ khóc kể.

Bạch Lộ vỗ lưng Triệu Thu Bình, nhẹ giọng an ủi. Đây là lần đầu tiên cô gặp Cố Thâm Dương.

Vóc dáng người đàn ông nằm trên giường bệnh rất cao, từ đầu giường đến cuối giường, nhìn sơ qua cũng phải cao đến một mét tám lăm.

Ở cái thời đại thiếu thốn dinh dưỡng này mà anh vẫn cao được như vậy, ngoại trừ là trái ý trời thì chính là do gen.

Người đàn ông này lớn lên khá ưu nhìn, lông mày rậm sắc nét, sống mũi cao như được điêu khắc, môi mỏng mím chặt để lộ ra vẻ lạnh lùng cứng rắn.

Ngũ quan của anh rất rõ nét, nếu như ở hiện đại chắc chắn đây là khuôn mặt của minh tinh, nam thần.

Vì là quân nhân, màu da anh hơi tối, nhưng càng tỏa ra hương vị nam tính hơn.

Đúng là một người đàn ông đẹp trai, đang tiếc thành người thực vật.

"Lộ Lộ, cháu không biết đâu, Dương Tử vô cùng kiên cường, cũng rất hiếu thảo. Lúc nó mới vào bộ đội, tiền lương mỗi tháng đều gửi cho thím, chỉ sợ thím ở nhà sống không tốt, nhưng thím biết, nó gửi hết tiền cho thím, chắc chắn nó ăn không đủ no..."

Triệu Thu Bình càng khóc càng đau lòng:

"Cha nó đi sớm, so với đám bạn cùng lứa tuổi thì nó trưởng thành từ rất sớm, người ta còn đang làm nũng trong lòng cha mẹ, nó đã muốn mình mau lớn để thành trụ cột gia đình, Lộ Lộ à, con trai thím là người như vậy đó, làm sao nó có thể bị..."

Đúng lúc ấy, anh lính đứng gác bên ngoài lên tiếng:

"Mấy vị, thủ trưởng đã dặn dò, người nhà đại đội trưởng Cố đến, phải thông báo với ông ấy, giờ tôi đi gọi điện cho thủ trưởng."

Bạch Lộ đáp lời:

"Cảm ơn anh, vất vả cho anh rồi."

"Không vất vả, không vất vả."

Anh lính nói rồi nhanh chóng rời đi để gọi điện thoại.

"Thím... Thím làm sao vậy?"

Vừa nói dứt câu, Triệu Thu Bình đột ngột ngất xỉu trong lòng Bạch Lộ,

"Anh cả mau đi gọi bác sĩ, mau lên..."

Cùng lúc ấy, anh lính vừa đi gọi điện quay lại, thấy trong phòng bệnh loạn cào cào, vội vàng chạy vào, "Sao thế?"

Bạch Lộ vừa đỡ Triệu Thu Bình vừa nói:

"Làm phiền đồng chí gọi bác sĩ giúp tôi, thím tôi ngất xỉu... Anh cả mau giúp em đặt thím lên giường bên kia."

Trong phòng có hai cái giường bệnh, Cố Thâm Dương nằm một cái, cái còn lại được để trống.

"Hầy..." Anh lính đáp lời rồi vội vã chạy đi gọi bác sĩ.

Hai phút sau, bác sĩ tới.

Sau nửa giờ bác sĩ kiểm tra cho Triệu Thu Bình xong nói:

"Chắc là bệnh nhân đi đường mệt nhọc cộng thêm trong lòng suy nghĩ u buồn quá độ, nên khi bị kích thích liền ngất xỉu, còn tình huống cụ thể như nào cần theo dõi thêm."

"Cảm ơn bác sĩ."

Bạch Lộ nói.

Anh lính đứng ở cửa, chào một

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip