Chương 54: Trúng gió
Vì đây là phòng bệnh dành cho hai người, nhưng trước mắt chỉ có mỗi Cố Thâm Dương là bệnh nhân, nên trong phòng cũng khá thoáng đãng.
Bạch Lộ giới thiệu qua tình huống nhà mình, cũng giới thiệu thân phận Vương Hữu Tiến luôn.
Đến lúc này, Bạch Lộ mới để ý có một người đang đứng trong phòng.
Bạch Lộ nhìn về phía chủ nhân giọng nói, người này mặc quân phục, từ tuổi tác và phong độ có thể thấy được đây là lãnh đạo đơn vị. Ông ấy đã đến được một lúc, có điều bác sĩ đang kiểm tra cho Triệu Thu Bình nên không quấy rầy.
"Nữ đồng chí là đồng hương của đồng chí Cố Thâm Dương?"
Một giọng nói vô cùng uy nghiêm vang lên.
Bạch Lộ lên tiếng chào hỏi:
"Chào ông, tôi và Cố Thâm Dương đúng là đồng hương, cha anh ấy vì cứu cha tôi mà hi sinh, mẹ tôi và thím cũng là bạn thân tri kỉ, vì thím không biết chữ, nên tôi và anh trai tôi đi cùng bà ấy. Xin hỏi ông là?"
Lãnh đạo đơn vị nhìn cô gái ăn nói rõ ràng trước mắt, cô gái là người có thể làm việc lớn:
"Tôi là lãnh đạo của Cố Thâm Dương, lữ đoàn trưởng đoàn 288, tôi họ Lữ."
Bạch Lộ:
"Chào Lữ đoàn trưởng Lữ, về tình trạng của đồng chí Cố Thâm Dương, anh ấy chỉ có thể sống thực vật sao?"
Vẻ mặt Lữ đoàn trưởng Lữ tiếc hận:
"Bác sĩ đã nói như vậy, nhưng bộ đội chúng tôi không muốn tử bỏ bất kì một chiến sĩ nào có hy vọng. Điều kiện chữa bệnh ở quê Cố Thâm Dương không tốt, với tình trạng của cậu ấy bây giờ, tốt nhất nên ở lại bệnh viện quân khu, có các bác sĩ chuyên môn điều trị cho cậu ấy, cho nên tý nữa nhờ cô giải thích cho mẹ Cố Thâm Dương."
Bạch Lộ gật đầu:
"Ông nói rất đúng, ông cũng vì muốn tốt cho Cố Thâm Dương, chắc chắn thím sẽ rất biết ơn ông, biết ơn bộ đội."
Lữ đoàn trưởng Lữ nói:
"Vậy thì tốt rồi, mọi người cần gì thì có thể tìm Tiểu Trương."
Bạch Lộ đáp:
"Cảm ơn ông."
"Anh cả, anh tiễn bác sĩ giúp em."
Bạch Lộ nói.
Vương Hữu Tiến hơi luống cuống, em gái bảo gì thì anh làm đó.
"Để anh." Vương Hữu Tiến nói.
Bác sĩ nói:
"Không cần khách khí, có vấn đề gì thì gọi tôi, tôi ra ngoài trước."
Bữa trưa chỉ có hai người Bạch Lộ và Vương Hữu Tiến, đồ ăn là do Tiểu Trương mua giúp họ, có món mặn lẫn món chay, mùi vị không tệ lắm.
Đến chiều, Triệu Thu Bình mới tỉnh lại, bà vừa định xuống giường thì phát hiện chân mình không thể cử động.
Mười phút sau, Bạch Lộ lo lắng hỏi bác sĩ:
"Bác sĩ, thím tôi thế nào rồi?"
Bác sĩ lắc đầu: "Trúng gió."
"Cái gì?" Bạch Lộ kinh ngạc thốt lên.
"Có phải bác sĩ nhầm người rồi không? Tôi... Tôi..."
Triệu Thu Bình cảm thấy trời đất như sụp đổ.
Con trai bà thành người thực vật, còn bà bị trúng gió, về sau phải sống sao đây?
Bác sĩ nói với vẻ khó xử:
"Tôi rất lấy làm tiếc, mặc dù đó là tin xấu, nhưng... rất xin lỗi."
Triệu Thu Bình trúng gió, thời gian trở về đại đội đành phải lùi lại.
Hơn nữa, bà ấy cũng cần người chăm sóc, cho nên Bạch Lộ nhờ Tiểu Trương tìm cho Vương Hữu Tiến một nhà khách gần bệnh viện, còn cô thì ở lại bênh viện chăm sóc cho Triệu Thu Bình.
Bạch Lộ nhìn cả hai mẹ con đều nằm trên giường bệnh, một lời khó nói hết.
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền