Chương 839: Đặt cược
Về phía Vương Đại, ông đã quyết định thuê 10 mẫu ruộng, 20 mẫu đất đồi núi, tổng cộng là 30 mẫu. Vì tiền thuê mỗi mẫu ruộng là 10 tệ, nên mỗi năm tổng cộng là 300 tệ. Tiền thuê 10 tệ mỗi mẫu đất ruộng là khá rẻ.
Tuy nhiên, ông vẫn không tránh khỏi những lo lắng bởi vì nhận khoán đất và mua cửa hàng nên số tiền dành dụm của gia đình ông đã cạn kiệt. Nếu như việc canh tác ruộng đất của họ không tốt thì tiền thuê cửa hàng hằng năm cũng không thể hoàn lại được. Mặc dù con rể nói không có vấn đề gì nhưng trong lòng ông vẫn canh cánh nỗi lo.
Vương Đại Kiều đã đặt cọc 300 nhân dân tệ cho năm nay và mang hợp đồng về nhà. Tay ông run lên và trên suốt quãng đường về nhà vẫn giữ im lặng. Đây là một vụ đặt cược lớn. Bởi vì một mùa thì mỗi mẫu sẽ thu hoạch được khoảng 300kg, một năm hai mùa thì khoảng 500kg, 10 mẫu thì 5.000kg. Những con số đó cũng không dễ để đạt được. Ví dụ như nhà họ Vương, có 7 người lớn và 3 trẻ nhỏ. Nếu lương thực chính là gạo thì mỗi ngày phải ăn 20 cân gạo mới đủ no, tính ra thì một năm sử dụng khoảng 3500kg, còn lại 1500kg cân. Nếu họ bán với giá là 30 xu/kg thì chỉ được 450 nhân dân tệ.
Thứ nhất, sau khi mỗi người nhận ruộng, đại đội sẽ không có lương thực để phân phát cho công nhân và không có việc làm để kiếm tiền. Thứ hai, 10 mẫu đất thì phải tự mình canh tác, kể cả trồng lúa thì cũng rất vất vả. Tuy nhiên, họ đều là những cựu chiến binh, thì việc trồng 10 mẫu đất không phải là khó.
Về đến nhà, Vương Đại Kiều nói với vợ:
"Lão bà, ngày mốt tôi cùng tiểu Vương đi quân ngũ, ta muốn bàn bạc với con rể, lát nữa bà báo nó."
Phương Á Phân đáp:
"Này, nhưng vẫn chưa mua được cửa hàng."
Vương Đại Kiều nói:
"Có bà ở đây tôi rất yên tâm, cửa hàng có thể mua ở các đại lý phân phối quản lý nhà đất, dù sao cũng chỉ có một số nơi. Có việc gì thì bà có thể gọi cho tôi. Hiện tại trong thôn nhà ai cũng có điện thoại mà, rất thuận tiện."
Phương Á Phân:
"Được, tôi biết rồi, ông nên hỏi mọi thứ cho cẩn thận."
Vương Đại Kiều: "Ừ."
Một vài ngày sau, tại nhà ga xe lửa. Biết bố vợ sắp đến, Cố Thâm Dương đích thân đến đón. Ban đầu Bạch Lộ cũng muốn đến nhưng Cố Thâm Dương không đành lòng để cô ra ngoài vào ngày lạnh giá như vậy. Hơn nữa trong nhà còn có trẻ nhỏ, vì vậy anh đành để cô ở nhà để chuẩn bị đồ ăn. Như vậy thì khi họ về đến nhà họ có thể bắt đầu dùng bữa.
Vương Đại Kiện đã từng đến đây một lần nên ông rất bình tĩnh. Nhưng tiểu Vương thì là lần đầu tiên ngồi xe lửa, lần đầu tiên ngồi xe quân dụng nên cảm thấy có chút hưng phấn.
Khoảng mười rưỡi, họ đến quân khu.
Cố Kiên và Cố Khôn:
"Ông ngoại, chú nhỏ."
Cố Dị chớp đôi mắt to tròn, tò mò nhìn chằm chằm vào Vương Đại Kiều và Vương Hữu Vọng, hai người này... cậu không quen. Cố Dị rất gan dạ, sống dưới sự nuông chiều của tất cả mọi người, chú thím cưng chiều, mọi người ở trong khu nhà ở gia đình vì nể mặt mũi của Cố Thâm Dương và Bạch Lộ cho nên cũng cưng chiều cậu. Vốn một đứa nhóc tròn trịa thật sự quá đáng yêu. Ngay lúc này Cố Dị đang nhìn chằm chằm vào Vương Đại Kiều và Vương Hữu Vọng, nghe thấy hai anh trai chào hỏi cũng không chịu yếu thế, đi
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền