Chương 840: Có phải con ruột không?
Vương Đại Kiều đến nhà con gái, trên tay xách theo một túi lớn. Ông nhìn Cố Dị, ánh mắt tràn đầy vui mừng:
"À, đây là Viên Viên đúng không? Ông là ông ngoại của con, ông có mang quà đến cho con này."
Vừa nói, ông vừa đặt cái túi xuống.
Cố Dị vừa nghe đến quà thì lập tức bước lên:
"Ông ngoại ông ngoại, con là Viên Viên, ông cho con quà gì thế ạ?"
Vương Đại Kiều nhìn đứa cháu ngoại thân thiết với mình thì khuôn mặt già nua càng cười rạng rỡ hơn:
"Quà của ông ngoại cho con đang nằm trong túi, để ông nội lấy ra cho con xem."
Cố Dị ngoan ngoãn đáp: "Vâng ạ." Sau đó, cu cậu nhìn chằm chằm vào cái túi, ánh mắt không rời.
Vương Đại Kiều đến đây chuyến này cũng không mang theo thức ăn gì vì ông biết nhà con gái cũng chẳng thiếu. Thay vào đó, ông mang rất nhiều quà đến cho cháu ngoại:
"Con nhìn xem, là giày con hổ đấy, có thích không nào?"
Ông lấy ra hai đôi giày trước tiên và nói thêm:
"Đây là giày do thím cả và thím hai của con làm cho đấy."
Cố Dị reo lên: "Thích ạ." Cậu rất thích mấy món đồ trông xinh xắn đáng yêu, giống như quần áo của cậu đều rất đáng yêu, do mẹ cậu may cho.
Tiếp đó, Vương Đại Kiều lại lấy ra thêm mấy món đồ chơi bằng gỗ:
"Đây là con vịt gỗ, súng gỗ..."
Trong thôn có thợ mộc, sau khi biết con gái sinh cháu ngoại thì thường xuyên để cho thợ mộc giúp ông làm vài món đồ chơi, đương nhiên là có trả tiền công đầy đủ.
"Đây là bộ lắp ghép."
Vương Đại Kiều nói, tay nâng niu món quà. Ông từng thấy qua bộ lắp ghép làm từ giấy của con gái, bây giờ nó được nâng cấp lên bằng gỗ thì trông xịn hơn rất nhiều. Mặc dù Vương Đại Kiều không có vẽ lên, trên bộ lắp ghép cũng chẳng có hình thù gì nhưng nó được ghép từ nhiều mảnh gỗ có kích thước không đồng đều, hình dáng không giống nhau, ghép lại còn thú vị hơn loại của Bạch Lộ rất nhiều. Hơn nữa, các mảnh ghép gỗ cũng đã được xử lý qua cẩn thận, mấy phần thô còn dăm gỗ cũng đều đã được mài nhẵn, cũng không có góc nhọn. Đồ chơi cho con nít nếu có góc nhọn sợ sẽ khiến cho chúng bị thương.
Bạch Lộ nhìn bộ lắp ghép, không khỏi khen ngợi:
"Bộ lắp ghép này của cha làm đẹp quá."
Vương Đại Kiều được con gái khen thì vui vẻ lắm:
"Chủ yếu là Viên Viên thích, Viên Viên có thích không?"
Cố Dị đáp ngay:
"Dạ thích, con cảm ơn ông ngoại."
Bạch Lộ trêu con:
"Viên Viên thích quà như thế thì có muốn hôn ông ngoại một cái không nào?"
Vương Đại Kiều vừa nghe thấy thì hơi mong đợi một chút. Nhưng nhớ đến chuyện mình đi đường xa bụi bặm đến thì lại ngăn lại:
"Không cần không cần..."
Nhưng Cố Dị đã nhanh chóng ôm lấy cổ của Vương Đại Kiều rồi hôn lên mặt ông một cái, sau đó nói:
"Ông ngoại ơi, Viên Viên thích lắm, sau này ông ngoại lại mang quà cho con nữa nha."
Bạch Lộ nhìn con trai mà thầm nghĩ: "..." Con trai này có phải là con ruột của cô không đây.
Vương Đại Kiều nghe thấy thì ha ha cười to:
"Ơ, được, được, sau này ông ngoại sẽ mang thêm nhiều quà cho Viên Viên nhé?"
Cố Dị ngọt ngào:
"Ông ngoại là tốt nhất, con thích ông ngoại nhất."
Vương Đại Kiều cười ngoác miệng, làm sao cũng không kìm nổi. Sau đó, ông lấy từ trong túi ra một phần quà cuối cùng:
"Viên Viên ơi còn nhìn này, cái này con có thích không?"
Đó là một con ngựa gỗ nhỏ, vừa hay để cho
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền