ItruyenChu Logo

iTruyenChu

Chương 106: Sự tin tưởng của sói đầu đàn 3

Thung lũng không lớn, xung quanh đều là núi cao, chân núi còn có một hồ nước xanh thẳm.

Đừng thấy Đông Bắc trời lạnh, tuyết rơi thường xuyên, nhưng ở đây chỉ cần có ngày nắng là bầu trời xanh cực kì, xanh giống như viên ngọc bích tinh khiết nhất vậy.

Dọc theo bờ hồ không chỉ mọc lên rất nhiều cây xanh, những lùm cây thấp bên dưới cũng đang đâm chồi nảy lộc, sức sống mãnh liệt như thế đã hấp dẫn tới cơ man là chim chóc, ngoài ra còn có cả rất nhiều sóc và sóc chuột.

Vệ Lăng chậm rãi đi dọc theo bên bờ của

"viên ngọc bích"

, trên những cành cây xung quanh chim chóc cũng ríu ra ríu rít cất tiếng hót.

Những động vật nhỏ này nhìn thấy Vệ Lăng đều không sợ.

Có thể trong mắt chúng nó không biết được có một loại võ nghệ có thể từ xa giết chết bọn nó một cách vô hình.

Sau khi mọi người đã rời đi, Vệ Lăng trở lại lán nghỉ.

Không có người, cũng không có gì cần kiêng kị, hắn trước tiên luyện một bộ quyền pháp hoạt động cơ thể, đợi sau khi kinh mạch toàn thân dần dãn ra, mới dọc theo bờ hồ kiểm tra xung quanh lần nữa, đêm qua hắn loáng thoáng cảm thấy gần đây có động tĩnh khác, đợi lúc này mọi người đều đi hết rồi mới qua xem xét.

Vệ Lăng thêm chút củi cho ụ lửa bên trong, đem y phục dính trên người giặt sạch, hong khô.

Hong quần áo ở trên xong, hắn lại từ trong góc tìm thấy được một chiếc nồi đen đúa.

Đừng thấy bên ngoài nồi đen sì sì, đây chẳng qua là do bị đun nhiều quá mà thành dáng vẻ như vậy, bên trong nồi cũng không bẩn, dùng tuyết lau một chút là lại sáng bong như mới ngay.

Nước trong hồ là do lòng đất nóng lên mà thành nước nóng, nước như này sẽ có chứa cả lưu huỳnh, không chỉ không thể uống, cũng không thể nấu ăn, Vệ Lăng bỏ tuyết đến nửa nồi, đặt nồi lên bếp đun, chờ tuyết sau khi bị đun tan thành nước, liền đem lương khô thả vào.

Lương khô chính là lúa mì nấu chín, phơi khô loại bỏ mùi, nhưng nếu cho vào nước nấu lên, nhiều nước sẽ thành cháo, ít nước có thể thành cơm.

Cái Vệ Lăng nấu chính là cơm.

Đun khô nước, thêm chút muối là có thể ăn rồi.

Khả năng nấu nướng của Vệ Lăng không tốt, không đem lương khô nấu khê đã là tốt lắm rồi, thế nhưng nướng thịt lại khá ổn.

Trong núi rừng yên tĩnh, Vệ Lăng săn được một con chim không biết thuộc loại gì, sau khi làm sạch sẽ, gác lên lửa để nướng, cơm chín, chim cũng nướng xong, bữa sáng phong phú khiến Vệ Lăng thoả mãn duỗi lưng một cái.

Vệ Lăng cũng không có làm khó đám động vật nhỏ bé đáng yêu này, mà thuận theo âm thanh nghe thấy để đi, rời khỏi hồ nước, tiến vào rừng rậm, cuối cùng dừng lại trước một thân cây cực kỳ to, thân cây rất lớn, nhưng cũng bị gió mài mòn khá nặng.

Cúi đầu, Vệ Lăng dùng gậy trượt tuyết, gạt gạt mấy cái, một cái động liền xuất hiện.

Trong động, một con gấu cùng Vệ Lăng đối mắt.

Nhìn thấy gấu đen, Vệ Lăng căm thấy khó giải quyết rồi đây.

"Thanh niên" này bởi vì lòng đất nóng lên mà từ kỳ ngủ đông tỉnh lại, mấy ngày nữa sẽ có thể hoạt động, nhưng trên núi chỉ có khu vực này vì tuyết tan mà "khai xuân" sớm, loại khai xuân này cũng sẽ không có động vật cỡ to.

Không có động vật lớn, sẽ không lấp đầy bụng gấu đen được.

Như vậy gấu đen có thể vì kiếm đồ ăn mà xuống dưới vùng dân cư tìm.

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip