Chương 107: Sự tin tưởng của sói đầu đàn 4
Có lần Vệ Lăng lên núi một mình và gặp được sói đầu đàn. Đều mang tâm thế cao ngạo của kẻ làm chủ, gặp mặt nhất định phải người sống ta chết mới thôi. Cơ thể của Vệ Lăng không phải cơ thể trước kia, cho nên không được linh hoạt lắm, cùng với sói đầu đàn coi như miễn cưỡng tính là ngang cơ, không ai làm gì được ai.
Nhưng thù cũng kết rồi. Về sau cứ gặp mặt lần nào là đánh lần đó, đánh nhiều rồi, liền đánh ra quan hệ như bây giờ.
Không thắng hoàn toàn sói đầu đàn, Vệ Lăng cũng tự có chút hẹp hòi, đặt cho sói đầu đàn một thân lông bạc cái tên Tiểu Hắc, mặc kệ sói đầu đàn có thích hay không, dù sao thì cứ gặp mặt hắn lại gọi Tiểu Hắc. May là sói đầu đàn không hiểu Tiểu Hắc có ý nghĩa như thế nào, nếu không chắc chắn sẽ cùng Vệ Lăng đánh đến ba ngày ba đêm.
Hắn với con sói đầu đàn này đúng là không đánh thì không quen biết, từ khi đi đến nơi biên cương hoang vu hẻo lánh này, hắn đã hoàn toàn hoà nhập vào nơi đây, khi không huấn luyện sẽ vào núi mỗi ngày, lúc huấn luyện cũng không cách núi quá xa.
Hôm nay, Vệ Lăng để ván trượt tuyết dựa bên vách núi, hai ba cái liền trèo lên vách đá, đến bên cạnh sói đầu đàn, trước khi ngồi xuống liền vươn tay xoa xoa đầu sói.
Sói đầu đàn bị vò rối bộ lông "bảnh bao":"....." Con người thật đáng ghét.
"Tiểu Hắc, mày gọi tao đến có việc gì thế"
. Không cần biết sói đầu đàn có thể nghe hiểu lời mình nói không, liền trực tiếp hỏi ra thắc mắc trong lòng.
Nhìn dáng vẻ cao ngạo của sói đầu đàn, Vệ Lăng trực tiếp nằm xuống phiến đá, học theo dáng vẻ sưởi nắng của sói đầu đàn lúc trước. Hắn cũng đã giúp diễn kịch một ngày rồi, không thưởng thì thôi đi, lại còn thích tỏ vẻ với hắn, hắn mới không cần.
Sói đầu đàn đi mấy mét mới phát hiện Vệ Lăng không có đi theo, quay đầu lại. Sau đó toàn thân sói liền cứng ngắc tại chỗ. Tên nhân loại này sao có thể đáng ghét như thế chứ!
Sói đầu đàn đứng yên đợi mấy phút, thấy Vệ Lăng thực sự không để ý đến mình, cuối cùng chỉ có thể nâng bàn chân cao quý bước tới bên người Vệ Lăng. Cúi đầu, cắn lấy vạt áo của Vệ Lăng, dùng sức kéo đi.
"Đừng có kéo, kéo rách là tao không có quần áo mặc đâu, mày muốn làm gì?"
Vệ Lăng bất đắc dĩ hỏi một câu.
Không biết có phải do nghe hiểu lời Vệ Lăng nói không, sói đầu đàn liền nhấc người dậy, lắc lắc lông trên mình, chờ đến khi toàn thân sáng bóng mềm mượt tự nhiên rủ xuống mới nhấc cái chân cao quý bước qua người Vệ Lăng đi về hang động ở phía sau. Kia chính là hang ổ của bầy sói.
"Ngaooo….." Âm thanh nhỏ nhẹ phát ra từ trong họng sói đầu đàn.
"Được rồi, đừng kéo nữa, đừng kéo nữa, để tao đi xem."
Vệ Lăng thấy sói chịu khuất phục, cũng cảm thấy lực kéo của sói đầu đàn, đoán được thực sự có chuyện, đứng dậy theo sói đi vào trong hang.
Vệ Lăng từ trước giờ chưa từng vào hang sói này, đây là lần đầu tiên. Lúc đi vào cũng mang theo sự cảnh giác, bởi dù sao hắn cũng chỉ quen mỗi sói đầu đàn, không có giao tình gì với những con sói khác, nếu mà xảy ra sai lầm gì không đáng có thì rất phiền phức.
Cũng may "lang phẩm" của sói đầu đàn coi như không tệ, hắn không nhận thấy sự công kích nào. Mấy phút sau, Vệ Lăng dừng bước.
"Ngaoooo…." Sói đầu đàn
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền