Chương 1216: Trở trời 3
Trở trời 3
Sau khi Cố Minh Đông tỉnh lại thì phát hiện cơ thể mình đang dần tự chữa trị. Anh có hơi lo lắng cho dị năng của mình, vừa nghĩ như thế, nhiệt độ truyền tới từ trong ngực đã nói cho anh biết dị năng vẫn còn ở đây.
Cây chồi nhỏ hiện khá yếu ớt, thậm chí còn yếu hơn cả lúc anh vừa xuyên tới đây, nhưng chỉ cần nó vẫn còn ở đó là Cố Minh Đông đã cảm thấy an tâm hơn rồi.
Cây chồi nhỏ cảm giác được chủ nhân nhà mình đã tỉnh thì bắt đầu làm nũng dụi dụi vào trong lòng anh.
Cho dù không có Phật cốt giúp bổ sung năng lượng thì Cố Minh Đông biết, chỉ cần quay về thôn Thượng Hà, tìm tới nơi có sức sống mãnh liệt thì dị năng sẽ từ từ khỏe mạnh trở lại, có điều phải cần thời gian hơi lâu một tí mà thôi.
Biết Cố Minh Đông đã tỉnh, người nhà họ Cố thay phiên nhau tới.
Thấy Cố Minh Đông ăn được ngủ được, sắc mặt cũng hồng hào khỏe mạnh thì ai nấy cũng đều đỏ cả vành mắt.
Cố Minh Nam tức giận ngồi xuống:
"Anh cả, anh nghe có tiếng động mà sao không kêu em dậy, nếu như lúc đó có em đi cùng thì ít nhất hai ta cũng có thể trợ giúp cho nhau, anh cũng không cần phải mạo hiểm một mình như thế."
Cố Minh Đông nhanh chóng trấn an anh ấy:
"Lúc đó anh không nghĩ nhiều tới thế, anh cứ tưởng chỉ có một hai tên săn trộm mà thôi."
"Thế thì cũng không được, sau này nếu có chuyện gì thì anh phải gọi em đi cùng đấy."
Cố Minh Đông gật đầu nói:
"Được rồi, được rồi, anh nhất định sẽ kêu em đi cùng mà."
Tiền Hiểu Như đứng ở bên cạnh nói:
"Anh cả, anh đừng trách anh ấy, mấy ngày nay anh ấy vẫn luôn tự trách bản thân, nói là mình ngủ gì mà say như chết, ngay cả ông Trịnh đều có thể nghe được tiếng động mà anh ấy lại không nghe thấy được."
Trong lòng Cố Minh Đông có hơi chột dạ, thầm nghĩ thằng nhóc này bình thường không đáng tin nhưng lúc cần thì lại rất quan tâm tới anh.
"Sao anh có thể trách em được chứ, lỗi là do anh quá chủ quan."
Cố Minh Tây đứng ở bên cạnh hừ một cái:
"Đúng đấy, là do anh tự rước nguy hiểm vào người chứ ai, anh cả à, anh không phải công an, sao anh không chịu thăm dò trước mà lại tự ý xông lên như thế, nếu như anh có chuyện gì thì A Tinh, A Thần, Tiểu Vân phải làm sao, chúng em phải làm sao đây?"
Cố Minh Bắc không cáu giận với anh trai mình mà chỉ ngồi đó khóc thút thít.
Cố Minh Đông không thể không nhấc tay xin thề:
"Anh hứa, anh thề, anh đảm bảo là nếu sau này có chuyện gì thì anh nhất định sẽ kêu gọi mọi người tụ tập lại, thông báo cho mọi người biết rồi mới làm, có được không?"
Dù sao thì sau lần này thì thôn Thượng Hà sẽ hoàn toàn yên ổn mà, không sợ.
Lúc này Cố Minh Bắc mới nín khóc mỉm cười:
"Anh cả, anh hứa rồi đấy nhé, nói được là phải làm được đấy."
Cố Minh Tây lập tức nói:
"Nếu anh nói mà không giữ lời thì bọn em sẽ tụ tập vây quanh anh mà khóc, khóc cho anh phiền chết luôn."
Cố Minh Đông còn có thể làm gì ngoài việc cúi đầu nhận sai với các em trai em gái của mình nữa chứ.
Sau một hồi, Cố Lượng Thần mới có cơ hội nói xen vào:
"Cha, công an Vương có bảo bọn con là đừng quan tâm tới chuyện này nữa, tốt nhất là đừng nói gì hết."
Cố Minh Đông nghe hiểu sự ám chỉ trong
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền