ItruyenChu Logo

iTruyenChu

[Dịch] Thập Niên 70: Dẫn Dắt Cả Nhà Làm Giàu

Chương 97. Mổ lợn vì cái tết vui 2

Chương 97: Mổ lợn vì cái tết vui 2

Thợ mổ lợn đã không thể chờ đợi được nữa, ông ta cầm dao mổ lợn trên tay:

"Đại đội trưởng, khi nào thì mổ lợn?"

Tất Lão Lưu vội nói:

"Chờ chút đã, đây là lợn rừng do ba đại đội cùng nhau săn bắt nên phải phân chia rõ ràng trước."

Đội sản xuất của thôn Hạ Hà ở rất gần nên đại đội trưởng của họ đã vội chạy đến ngay khi biết tin, vừa hay nghe thấy lời này:

"Tổng cộng có mười hai con, vừa đúng mỗi đội sản xuất được bốn con."

Tất Lão Lưu lại đòi phân chia tỉ mỉ hơn:

"Điều này không đúng, thứ nhất, kế hoạch trừ hại là do đội sản xuất của thôn Thượng Hà chúng tôi đưa ra; thứ hai, người dẫn đoàn là đồng chí Cố Minh Đông trong đội sản xuất chúng tôi, cậu ấy đã liều mình dẫn dụ lợn rừng đến đây nên công lao của cậu ấy là lớn nhất, thứ ba..."

Thôn Hạ Hà vội vàng ngắt lời ông ta:

"Lão Lưu, những gì ông nói cũng đúng, nhưng mục đích chính của kế hoạch trừ hại là giải quyết vấn đề thiếu lương thực của các đội sản xuất chúng ta, nên đâu thể nào chia các ông phần nhiều được, đúng không?"

Một đại đội trưởng khác cũng mồ hôi đầm đìa chạy tới, thế là ba đại đội trưởng bắt đầu tranh cãi xem nên phân chia như thế nào.

Tất Lão Lưu nhíu mày, đột nhiên kêu to:

"A Đông, cậu tới đúng lúc lắm, cậu nghĩ chuyện này phải làm sao?"

Cố Minh Đông cười lạnh trong lòng, Tất Lão Lưu nghĩ hay lắm, bảo anh mở miệng để lợn rừng lại, lợi thì mọi người chia, còn trách nhiệm thì anh tự chịu.

Cố Kiến Quốc biết rõ ý đồ của Tất Lão Lưu, nhíu mày nói:

"A Đông có thể có ý kiến gì chứ."

Nhưng Tất Lão Lưu lại nói tiếp:

"Lần này A Đông là người có công lớn, chúng ta cũng phải nghe ý kiến của cậu ấy chứ."

Kim Lão Ngũ nhảy ra hét lên:

"Đúng vậy, khi săn bắt lợn rừng vào tối qua, chúng tôi đã trốn hết trên cây, chỉ có Cố Minh Đông liều mạng dẫn dụ lợn rừng đến, khiến cậu ấy đã bị thương, mọi người xem người toàn là máu nên phải chia cho cậu ấy nhiều hơn."

Đám xã viên cứ mãi dán mắt vào lợn rừng lúc này mới để ý thấy những vết máu trên người Cố Minh Đông rồi kinh ngạc kêu lên.

Những người khác cũng bị thương, nhưng phần lớn chỉ là trẹo chân hay tím người trong lúc đánh nhau hỗn loạn thôi, đâu có ai trông ghê rợn như Cố Minh Đông.

Trong phút chốc, ánh mắt của đám xã viên trở nên kính nể khi nhìn Cố Minh Đông.

Cố Minh Đông nở ra một nụ cười bình thản, nói:

"Tôi bị thương nhẹ thôi, để mọi người có thể ăn được thịt thì điều này không đáng là gì cả."

Đối mặt với ánh mắt cảm kích của đám xã viên, Cố Minh Đông nói:

"Đại đội trưởng, vì chú bảo tôi nói nên tôi sẽ nói vài lời vậy."

Tất Lão Lưu cảm thấy yên tâm, thời buổi này ai không muốn ăn thịt, Cố Minh Đông lên tiếng thì chắc chắn có thể giữ thêm vài con heo cho thôn mình.

Ai ngờ ngay sau đó, Cố Minh Đông lại bảo:

"Vừa nãy chú này nói đúng, chúng ta giết heo trừ hại, suy cho cùng cũng là vì giải quyết vấn đề lương thực."

"Việc trừ hại được lãnh đạo thành phố gật đầu phê chuẩn mới có thể tiến hành, tức là lợn rừng mà chúng ta săn được cũng là một phần của thành quả, hẳn phải giao cho thành phố quyết định mới đúng."

Tất Lão Lưu không ngờ anh sẽ nói như vậy nên lập tức nóng vội phản bác: "Nhưng thư ký Vương cũng nói để

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip