ItruyenChu Logo

iTruyenChu

Chương 62: Đỏ mặt

Khương Lâm muốn đem hết số phiếu gần hết hạn dùng trước, nhưng lật qua lật lại cũng không thấy số ngày tháng đâu. Nếu để quá hạn thì sẽ không sử dụng được mất!

Đào Trân hậm hực nói:

"Muốn mua loại vải gì?"

.

"Đây là phiếu đặc biệt, không có hạn sử dụng. Rất là hiếm đó!"

Đào Trân liền đắc ý nói với giọng tự hào, có thể dùng sự hiểu biết của mình để đánh bại Khương Lâm, cô ta rất sung sướng.

Khương Lâm:

"Cô đừng có mà đắc ý, cô là một người bán vải, nếu còn không nhận ra phiếu vải thì bỏ nghề đi là vừa? Lấy chuyên môn của mình ra để phán xét người ngoài nghề để tự cho mình là nhất sao?"

. Khương Lâm vừa nhìn liền cảm thấy không có vải gì đặc biệt, một thước phiếu vải có thể mua được hai thước vải.

Nếu ở thời hiện đại thì phải cân nhắc cẩn thận, đây cũng không phải vật phẩm khan hiếm, phải tính toán tỉ mỉ.

Đào Trân bị lời nói cô chèn ép đến đỏ mặt, chính bản thân mình còn chẳng có đàn ông mà đi nói ai chứ? Cô ta định phản bác lại thì bị Khương Lâm nói trước:

"Thôi đừng nói nữa, nói chuyện vải vóc đi"

.

Đào Trân bĩu môi, thấy trang điểm đàng hoàng tưởng đâu có nhiều tiền lắm, có mấy đồng tiền lẻ mà còn bày đặt khoe khoang, vừa rồi còn tưởng đâu mua vải giá cao. Cô lấy ra mười mấy tệ, để lại mấy tệ mua bông, còn lại mua vải. Một thước vải có giá từ ba đến bảy tám mao, số tiền này của cô cũng không mua được bao nhiêu.

Khương Lâm xoay người lại chọn vải, cần phải tìm loại cứng rắn có độ co dãn để may đồ lao động, vải bông trơn và vải nhung đắt tiền để làm quần áo đông cho Đại Bảo cùng Tiểu Bảo, ngoài ra còn phải mua thêm ít vải tốt để thêu. Cô tính giữ lại một nửa phiếu vải để đề phòng khẩn cấp sau này.

Quầy vải quá cao, Trình Đại Bảo nhón gót cũng chỉ lộ ra nửa cái đầu, cậu muốn nhìn vải nhưng không rõ, cậu túm lấy góc áo của Khương Lâm, ngón tay nhỏ chỉ qua:

"Cái kia kìa mẹ"

.

Chỗ đó một chồng vải, Khương Lâm không biết cậu nhóc chỉ vải nào bèn cúi người xuống bế cậu lên, nhưng vừa cúi thì Trình Như Sơn đã nhanh chóng nâng Đại Bảo lên.

Trình Đại Bảo chỉ vào một chiếc vải đỏ có in hình hoa văn màu vàng:

"Cái này, dùng để may váy rất đẹp"

. Cái này là cà chua xào trứng gà à? Nhưng cô vẫn cười nói:

"Chỉ có cô dâu mới mặc"

.

Khương Lâm suy nghĩ:...

Trình Đại Bảo vẫn cố chấp nói:

"Nhưng mà nó đẹp"

.

Trình Tiểu Bảo lại chỉ vào một khúc vải trắng in một bông hoa xanh:

"Cái này nhìn rất đẹp"

.

Khương Lâm nói:

"Trời lạnh nên mẹ sẽ không mặc váy"

.

Trình Như Sơn nãy giờ vẫn luôn im lặng lại lên tiếng:

"Mua cả hai đi"

. Anh nhìn thân hình cô phán đoán:

"Mua tám thước mỗi loại đi"

.

Bỗng có ai đó nhéo tay, cô quay lại thì thấy Trình Đại Bảo đứng bên cạnh, đưa cho cô một xấp tiền:

"Mẹ, cha nói mẹ thích gì mua nấy"

. Thấy có nhiều tiền, trước mắt Khương Lâm sáng ngời! Cô nhận tiền từ tay Đại Bảo, vừa quay đầu lại thì thấy Trình Như Sơn đang bế Tiểu Bảo đi tới.

Ai da, thật là sảng khoái! Đàn ông tốt như vậy mà cô còn đánh, cô đúng là người có thói hư tật xấu!

Đào Trân dần mất kiên nhẫn, lúc này mới nhìn Trình Như Sơn cười rộ lên:

"Tôi nói này đồng chí, hai vợ chồng son đã hoà thuận lại rồi à?"

. Người phụ nữ kia thật tàn nhẫn, dám để lại trên má anh một dấu tay, đến

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip