ItruyenChu Logo

iTruyenChu

Chương 63: Ghen tị

Hôm đó, Khương Lâm cùng Trình Như Sơn đến chợ mua vải. Sau khi chọn được vải ưng ý, Khương Lâm đưa kích thước cho Đào Trân cắt ra, rồi gấp bó lại một cách hoàn mỹ. Khương Lâm khen cô ta một tiếng:

"Nhìn cô thật chuyên nghiệp, làm việc lại thuần thục, rất đỉnh"

Đào Trân nhìn cô càng lúc càng thuận mắt, nhỏ giọng hỏi:

"Cái khăn của cô."

Trong túi Khương Lâm còn dư hai chiếc khăn thêu, một chiếc thêu hoa mẫu đơn, một chiếc thêu hoa cát tường.

Đào Trân ngắm nhìn một lát rồi chọn ra chiếc thêu hoa mẫu đơn.

Trình Đại Bảo nhanh tay lấy ra cái còn lại:

"Cái này cũng đẹp."

Đào Trân đắc ý cười nói:

"Đều rất đẹp, nhưng cái này thêu hoa to, đến khi dùng phải suy nghĩ rất nhiều, còn cái này hoa nhỏ dễ dùng hơn."

Khương Lâm: "..." Lý do này cũng thật kỳ quái.

Đào Trân mua thêm hai ví tiền, cô ta còn dự định muốn làm nguồn hàng cung cấp cho Khương Lâm sau này.

"Không sao, chúng tôi thông cảm cho cô buôn bán vất vả, cô cũng hãy thông cảm lại cho tâm trạng của người mua vải một chút đi"

Đào Trân cứ tưởng người phụ nữ hung hăng đánh đàn ông này sẽ gây khó dễ mình, ai ngờ cô lại dễ nói chuyện như vậy. Đào Trân lấy từ kho ra một khúc vải đặc biệt:

"Đây là vải đặc biệt, tôi chia cho cô một nửa Bình thường những khúc vải đặc biệt, người bán thường đem giấu, chỉ bán cho người nhà của mình. Mắt Khương Lâm sáng rực nói: "

Cô thật là hào phóng quá đi!

"

Loại vải đặc biệt này khá cứng rắn, rất hợp với may đồ lao động, tuy có hơi cứng nhưng làm chăn bông cũng rất hợp lý.

Cô mua ba mươi mét vải đặc biệt, không mua tấm vải ban đầu để may chăn bông. Cái đó có thể mua tấm vải cũ sản xuất trong thôn với giá rẻ. Dù sao nó cũng đã có sẵn ở thôn Miếu Tử của đại đội Dương Hồng.

Cùng lúc ấy, Trình Tiểu Bảo cưỡi lên cổ cha, tay nhỏ nắm lấy tai Trình Như Sơn, , đứa nhỏ này vui vẻ cười đến tít mắt. Cậu nhìn Trình Đại Bảo trêu chọc: "

Đại Bảo, có muốn lên đây cưỡi ngựa không?

"

Trình Đại Bảo ngồi yên trong vòng tay cha mình, lặng lẽ không quan tâm đến lời dụ dỗ của Tiểu Bảo.

Trình Như Sơn một tay bế Đại Bảo, tay còn lại ôm bó vải xách lên. Nhưng Trình Như Sơn lại chú ý đến điều này, trong lòng cô rất cảm động, nhìn trên má anh còn in đỏ dấu tay khiến cô thấy ngượng ngùng hơn.

Khương Lâm bám theo sát Trình Như Sơn, cô sợ anh ta không để ý làm rơi Tiểu Bảo. Tiềm Bác vẫn ôm chiếc balo nặng trịch đợi chờ từ nãy đến giờ, có vài lần hắn muốn lén xem thử có chứa thứ gì trong đó, nhưng thấp thỏm nãy giờ vẫn không dám mở ra.

Thấy bọn họ đang tung tăng trở lại, khoé miệng hắn liền nhếch lên: Chết tiệt, anh ta có hai đứa con trai còn vênh váo khoe khoang cái rắm! Khương Lâm cũng sẽ không yêu anh ta Thật là ghen tị tức chết mất!

Trình Như Sơn đặt Đại Bảo cùng Tiểu Bảo lên xe, xoay người định ôm Khương Lâm lên, nhưng cô vội vàng xua tay: "

Không cần, tôi tự làm.

" Cô nhanh nhẹn leo lên xe.

Tiềm Bắc đắc ý khen ngợi: "

Khương Lâm, làm tốt lắm, mặc dù là sống lâu nơi nông thôn nhưng cũng không làm mất mặt ý chí của những thanh niên trí thức

" Khương Lâm liền trừng mắt liếc hắn: "

Anh câm miệng đi, không ai mượn anh nói cả."

Trình Như Sơn càng xác định Tiềm Bác với cô không có chút quan hệ nào, nhưng mà vẫn phải làm cho tên này hết

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip