ItruyenChu Logo

iTruyenChu

Chương 64: Tàn nhẫn

Hoàng hôn phía tây vừa buông xuống, ánh nắng chiều tà chiếu lên lúm đồng tiền trên khuôn mặt Khương Lâm. Cô không nhìn ra được hành vi ngang bướng của Tiềm Bác, cô chắc chắn rằng hắn ta ghét Trình Như Sơn và không muốn để mặt mũi cho anh, cô quay đầu lại cười đùa với Trình Như Sơn:

"Được rồi. Đừng để người ngoài nghe thấy."

Nụ cười tươi như hoa đang lay động đôi mắt Trình Như Sơn, anh ham muốn nhìn cô lâu thêm chút nữa, rồi sau đó cười đáp lại. ...

Tiềm Bắc: Cái đôi cẩu nam nữ này! Thật khó chịu mà! Giữa thanh thiên bạch nhật mà chơi trò lưu manh, sự thanh cao của cô đâu rồi? Người nguyện chết vì tình yêu đâu? Đồ lừa đảo, cô là đồ lừa đảo!

Hai vợ chồng nam thanh nữ tú, mỗi người ôm một đứa nhỏ xinh xắn trắng trẻo như cục bột, nhìn đẹp đến hoa mắt, khiến Tiềm Bắc ngồi đối diện chột dạ không ít.

Khương Lâm có chút không đành lòng, cười nói:

"Lại đây, mẹ ôm con."

Cô không đợi phản ứng của cậu, liền ôm chặt Trình Đại Bảo lên đùi mình, tránh không cho nhóc con va vào thanh chắn vì xóc nảy.

Cánh tay Trình Như Sơn rắn chắc mạnh mẽ, nhiệt độ xuyên qua lớp áo mùa hè khiến cơ thể Khương Lâm co rút, cô rón rén vặn vẹo người.

Anh cảm giác được cô đang tránh né, Trình Như Sơn nhẹ nhàng dời tay mình ra phía sau chiếc ghế không chạm vào lưng cô.

Vô duyên vô cớ có thêm một gia đình, đối với người đàn ông quá đẹp trai và có khí thế quá mạnh mẽ, tận đáy lòng Khương Lâm đều cảm thấy sợ hãi và muốn kháng cự, nào ngờ Trình Như Sơn lại có cả hai yếu tố này. Anh ngồi bên cạnh cô, gần gũi dựa vào, không chỉ nhiệt độ cơ thể lan truyền qua lớp áo quần mà còn có khí thế nam tính mạnh mẽ của anh khiến cô có chút căng thẳng và lo lắng, trong tiềm thức muốn trốn tránh. Trình Như đã sớm phát hiện ra sự kỳ lạ của cô và nhận ra rằng cô sợ anh ta, vì vậy anh đã nhẹ nhàng tránh xa một chút. Mặc dù anh không hiểu người phụ nữ, nhưng cô tỏ ra phản kháng với anh, thì anh sẽ chủ động tạo khoảng cách thoải mái cho cô.

Trình Tiểu Bảo lôi kéo Đại Bảo chơi trò đập tay do bà nội bày, hai đứa nhỏ chơi vui vẻ cười khúc khích:

"Bạn lấy một, tôi một, một đứa nhỏ đập nền. Bạn lấy hai, tôi lấy hai, hai đứa nhỏ kéo dây. Bạn lấy ba, tôi lấy ba, ba đứa nhỏ đi chuyển gạch. Bạn lấy bốn, tôi lấy bốn, bốn đứa nhỏ xây nhà..."

Tiềm Bác thấy Khương Lâm cùng Trình Như Sơn ngồi cùng nhau liền chịu không nổi lên tiếng:

"Trẻ con không lo đi học đi, chơi mấy cái trò không đâu. Vỗ tay thì không có ca hát như vậy."

Trình Như Sơn:

"Trò này là tôi đã tạo ra lúc năm tuổi."

Tiềm Bác ngửa đầu cười nhạo:

"Cậu cũng thật có văn hóa."

Trình Như Sơn liếc hắn:

"Đây đều là chuyện kinh dị ngày xưa, có chút khủng bố đấy."

Tiềm Bác cười khinh:

"Chỉ là nói về chuyện xây nhà thôi mà, kinh dị chỗ nào?"

Trình Như Sơn nhìn hắn ta bằng đôi mắt đen láy, chậm rãi nói:

"Có một cái sân lớn, có đầy đủ con trẻ, đứa mất đầu, đứa gãy chân, đứa gãy tay, đứa không có miệng, ... Có đứa trẻ xây nhà, dựng vợ gả chồng, kiệu hoa vào hỏi, khi nào bái thiên địa?"

Tiềm Bác là thanh niên văn nghệ, nghe Trình Như Sơn kể chuyện kinh dị xưa, hắn ta dường như bị cuốn theo, đôi mắt đen nhìn hắn, giọng nói âm trầm, thong thả từng câu từng chữ, giọng điệu lúc cao

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip