Chương 65: Đắc ý
Mặt trời còn đang treo lơ lửng ở đằng tây, bầu trời như lòng đỏ trứng gà sáng rực. Đám người bọn họ cùng nhau đi về hướng thôn làng, giờ này đám công nhân vẫn chưa tan ca, cho nên con đường còn vắng vẻ, chỉ có vài bọn trẻ con đang chơi đùa hai bên đường.
Sáu năm trước Trình Như Sơn cũng không thường ở nhà, anh không quen biết những đứa trẻ trong thôn, những đứa trẻ cũng đều không quen biết anh.
Đám trẻ nhỏ nhìn thấy Trình Như Sơn đang ôm Đại Bảo, Tiểu Bảo đều tò mò chú ý đến anh, một số đứa còn mạnh dạn hỏi:
"Anh là ai vậy?"
Tiềm Bác còn tưởng đám nhỏ hỏi mình, anh còn muốn mở miệng trả lời, nhưng cái balo trên lưng nặng tới mức khiến anh thở dốc, âm thanh trong cổ họng khò khè.
Anh vừa muốn tự giới thiệu, thì Khương Lâm nói:
"Đây là cha của Đại Bảo cùng Tiểu Bảo, nếu mấy đứa bắt nạt Đại Bảo Tiểu Bảo, anh ta sẽ đánh lại mấy đứa."
Đám trẻ ngay lập tức trở nên căng thẳng, ngày thường cũng có mấy đứa hay bắt nạt Đại Bảo và Tiểu Bảo, một đám sợ đến mức thay đổi sắc mặt. Cẩu Đản chợt nhớ đến chuyện phiếm trong nhà, bố nó bị Trình Như Sơn đánh thành cái đầu heo, nên mỗi lần cậu nhìn thấy Đại Bảo Tiểu Bảo đều chửi mắng...
Sắc mặt cậu tự nhiên thay đổi, vừa la làng vừa chạy:
"Cứu mạng a, tên Đông Sinh xấu xa đã về rồi!"
Điều này trực tiếp doạ đám trẻ khóc lớn, cả đám nháo nhào chạy trốn, miệng không ngừng gào thét inh ỏi:
"Lão hổ tới, lão hổ tói, ..."
Trương Như Sơn: "..." Gì vậy? Anh ta còn chưa kịp nói hay làm gì cơ mà?
Khương Lâm cười với anh:
"Trẻ con thật đáng sợ?"
Tiếng bọn trẻ la thất thanh đều khiến những người già trong thôn nghe thấy, liền mở cửa xem thế nào. Kết quả vừa mở ra thì nghe có đứa nhỏ kêu:
"Lão hổ tới"
Mẹ của Cẩu Đản mắng:
"Cẩu Đản, con la hét gì vậy? Hổ ở đâu mà hổ?"
Cẩu Đản khóc lóc nói:
"Hu hu, người này còn đáng sợ hơn cả hổ. Trình Như Sơn đã trở lại, chú ấy chưa chết."
Đại đội chưa bao giờ thông báo chính thức cho gia đình về quá trình cái chết của Trình Như Sơn hay chuyện gì đã xảy ra, nhưng Trình Như Hải nghe được những lời bàn tán từ phía trên, nghĩ rằng Trình Như Sơn sẽ không bao giờ trở lại sau một vụ tai nạn trong nhà tù, vì vậy tin tức khi được truyền ra rằng: Trình Như Sơn đã chết. Lúc này anh đã trở lại, mọi người sợ hãi đến mức đóng cửa, nhưng vẫn ló đầu ra để thăm dò thực hư ra sao.
Xe dừng đến cổng thôn. Tiểu Đoạn chủ động giúp bọn họ khiêng đồ xuống, sau đó định đỡ hai đứa nhỏ xuống xe thì Trình Như Sơn nói: "Để tôi."
Anh nhẹ nhàng ôm Tiểu Bảo nhảy xuống, sau đó một bên kia bế Đại Bảo từ tay Khương Lâm, hai đứa nhỏ dựa đầu vào vai nhau ngủ rất ngon.
Tiểu Đoạn hâm mộ nói:
"Anh Trình, trông anh rất có phúc. Người cha tuấn tú, có một lúc hai cậu con trai nhỏ kháu khỉnh là một điều may mắn."
Lần đầu được nghe người ta khen mình có phúc khí, từ trước đến nay anh đều bị người ta chê là kẻ xấu số, Trình Như Sơn lập tức cười nói:
"Cảm ơn cậu, khi nào có thời gian tôi tìm cậu uống rượu."
Khương Lâm định đi lấy vải thì Trình Như Sơn lại nói:
"Hãy để thanh niên Tiềm Bác năng động và nhiệt tình đi lấy là được rồi."
Tiềm Bác cảm thấy mình sắp chết với cái balo này đến nơi, giờ còn kêu hắn đi lấy vải? Trong lòng
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền