Chương 66: Trời đất tác thành
Trình Như Sơn dựa vào ký ức đi vào khu tứ hợp viện, chưa đi được mấy bước thì bị Khương Lâm gọi lại:
"Bên này cơ."
Trình Như Sơn hơi nhíu mày:
"Chuyển nhà rồi à?"
Khương Lâm nhất thời không nói nhiều, chỉ gật đầu. Trình Như Sơn không nói nữa, chỉ đi theo Khương Lâm trở về tiểu viện. Cổng sân khép hờ, Khương Lâm đẩy thẳng đi vào rồi cất giọng hô lớn:
"Mẹ, chúng con về rồi!"
Trong phòng không có tiếng đáp lại, Khương Lâm đoán giờ này có lẽ bà đang ở sau vườn hái rau chuẩn bị nấu cơm. Cô giúp Trình Như Sơn đưa hai đứa nhỏ về giường ngủ, kéo thêm một tấm vải để đắp ngang bụng cho chúng. Trình Như Sơn liếc nhìn căn phòng, khi anh rời đi, căn nhà đã được trang hoàng rất đẹp, dù sáu năm trôi qua, mọi thứ sẽ cũ kỹ nhưng chúng không nên tồi tàn và đổ nát như này chứ.
Khương Lâm cũng vội vàng nói với Trình Như Sơn:
"Tôi đi gọi mẹ về đây."
Trình Như Sơn lại nhanh hơn cô, anh lập tức nói:
"Để tôi đi."
Sau khi ra khỏi sân, Tiềm Bác định chạy nhưng nhanh chóng bị Trình Như Sơn tóm lấy bả vai, hắn rùng mình sợ hãi, miệng lắp bắp hỏi:
"Anh... anh định làm gì ?"
"Tôi muốn hỏi anh vài chuyện."
Nét mặt Trình Như Sơn nhanh chóng trở nên nghiêm túc.
Tiềm Bác thở hổn hển không ngừng, mệt muốn lên cơn suyễn:
"Trình... Trình Như Hải không phải là người đứng đắn."
Trình Như Sơn nhìn Tiềm Bác rồi lại nhìn Khương Lâm:
"Anh cả bắt nạt mẹ và em hả?"
Khương Lâm suy nghĩ một chút, ngày xưa nguyên chủ cũng có bắt nạt Diêm Nhuận Chi, và Trình Như Hải cũng thật sự bắt nạt bọn họ. Chỉ là bây giờ cô cũng không phải là nguyên chủ nữa, còn Diêm Nhuận Chi lại sợ hắn ta làm hại Đại Bảo cùng Tiểu Bảo nên vẫn luôn trốn tránh, chung quy lại thì vẫn là hắn ta bắt nạt bọn họ.
Sau khi bọn họ rời đi, Khương Lâm vội vàng dọn dẹp nhà cửa, cô muốn thu xếp gian giường đất phía đông làm chỗ ngủ cho Trình Như Sơn. Gian phòng này cô định tích đủ tiền sẽ sơn sửa lại, nhưng không ngờ Trình Như Sơn lại về sớm hơn dự định, đành phải dọn dẹp một chút, một mình anh ta ngủ chỗ này chắc cũng không thành vấn đề.
Trong lúc cô đang bận rộn, Trình Như Sơn và Diêm Nhuận Chi đã từ bên ngoài trở về.
Con trai đã trở về, Diêm Nhuận Chi rất vui mừng, bước đi cũng nhẹ nhàng hơn nhiều. Bà gần như chạy ngay vào phòng, thắt lưng thẳng đứng, giọng nói so với những ngày trước cũng trong trẻo hơn vài phần.
"Mẹ Bảo Nhi à, Đông Sinh nói gặp con ở trên huyện à? Đây có phải là người không cùng một nhà sẽ không cùng một cửa không? Đúng là duyên phận mà!"
Trong lòng bà thầm nghĩ, lần này mẹ Bảo Nhi càng không thể rời đi được nữa rồi, chắc chắn con dâu sẽ ở nhà. Thấy con trai còn đang xách giỏ rau, bà gấp gáp giật lại, đúng là con trai ngốc! Sáu năm không gặp vợ còn không nhanh chạy đến ôm ấp, nói lời đường mật còn xách giỏ rau cái gì chứ?
"Mẹ đi cán bột, con cùng mẹ Bảo Nhi nói chuyện đi."
Bà đẩy mạnh Trình Như Sơn một cái, còn không quên nháy mắt ra hiệu.
Vừa nghe xong, Khương Lâm chạy tới nhanh từ trong phòng ra ngoài, nhìn Trình Như Sơn nói:
"Anh đi gánh nước đi."
Trình Như Sơn gật đầu, nhìn qua thùng nước còn không có tay cầm, ánh mắt anh trở nên lạnh lùng, im lặng xách xô đi ra ngoài.
Anh vừa đi, Diêm Nhuận Chi lại gần trước mặt Khương Lâm thì thầm nói: "Mẹ của
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền