Chương 67: Một nhà đoàn tụ
Hôm nay Diêm Nhuận Chi làm món mì sợi mừng Trình Như Sơn trở về. Bà đem cái balo lớn của anh mở ra, ngoài trừ quần áo, giấy tờ, còn có một số thức ăn mua ở phía Nam đem về, bao gồm thịt ba chỉ hun khói, gà, vịt, cá, măng khô, lạp xưởng, ... cũng như một số loại hải sản, tôm khô, cá cơm, nấm khô, nấm hương, óc chó, ... Những món này đều không bán ở địa phương, đều phải mua từ bên ngoài về.
Bà không cảm thấy con trai mình tiêu tiền phung phí, đối với bà mà nói bản thân có thể ăn no mặc ấm đã là điều tốt nhất, có tiền thì cứ ăn tiêu, giữ mãi bên người có ngày bị người khác cướp mất.
Diêm Nhuận Chi vẫy tay:
"Mẹ Bảo Nhi à, con mau đến xem Đông Sinh mua cho con toàn đồ ăn ngon, con nhìn xem muốn ăn cái gì?"
Khương Lâm im lặng không đáp, lúc Trình Như Sơn không có ở nhà, cô không có cảm giác như thế này, bây giờ nghe Diêm Nhuận Chi nói thế cả người cô đều toát mồ hôi. Nhìn thấy có miếng thịt khô, cô trả lời:
"Hay là chúng ta làm món thịt khô xào đi"
. Nói là nói thế, nhưng trước nay cô chỉ biết ăn, nói về nấu thì cô thật sự không biết làm thế nào.
Sau khi Khương Lâm chọn được món, Diêm Nhuận Chi nhanh chóng chỉ đạo:
"Ớt cay, hành tây, đậu hũ khô, rau hẹ, rau cần, toàn bộ mấy thứ này đem xào chung với thịt khô sẽ rất ngon."
Rau củ trong vườn đều phát triển rất nhanh, lại có thêm thịt, món ăn được làm ra nồng nàn mùi thơm.
Khương Lâm lặng lẽ chảy nước miếng, vừa nhóm lửa vừa lén lau khoé miệng. Bà lấy tôm cùng với một cái chảo nhỏ ra nói:
"Đợi nước sôi lên sẽ cho thêm rau hẹ, đập thêm trái trứng gà nữa như vậy mới khiến sợi mì tươi ngon hơn"
. Khương Lâm vừa đi lấy rơm từ bên ngoài về, thì nghe nói có đồ ăn ngon, trong bụng cô liền mở cờ, vui mừng mong chờ.
Diêm Nhuận Chi thúc giục con trai:
"Đông Sinh, con chạy sang nhà thư ký đại đội lấy một bình rượu về đi."
Một số gia đình ngoài việc làm cán bộ đại đội cũng sẽ có buôn bán một thứ gì đó, có nhà bán rượu, có nhà bán tương, đây là bí mật bất thành văn trong làng, đôi khi có thể dùng trứng gà để đem đi trao đổi. Bà đi gói một ít thịt muốn đưa cho Trình Như Sơn đi biếu.
Trình Như Sơn nói ngay: "Không cần."
Diêm Nhuận Chi khuyên anh:
"Đông Sinh, con ở xa mới về, nên đưa cho bọn họ một ít..."
Trình Như Sơn cắt ngang lời bà:
"Mẹ, đồ con mua từ xa đem về là để cho cả nhà mình ăn. Đồ biếu có thể quay lại công xã mua một vài đồ điểm tâm linh tinh là được rồi."
Diêm Nhuận Chi nhỏ giọng:
"Vừa rồi con gánh nước, có ai nhìn thấy không vậy?"
Bà sợ người trong thôn làm khó con mình, chính bà thì không sao nhưng chỉ sợ con mình chịu thiệt thòi.
Trình Như Sơn gánh nước trở về, nghe mẹ hát một câu rồi lặp lại:
"Con lỡ hẹn ngày về rồi, mau nhận một cái tát trước đi."
Chả hiểu sao anh bỗng cảm thấy gò má còn đau nhói, lập tức liếc sang Khương Lâm, không khỏi ngạc nhiên khi thấy cô đang đỏ mặt.
Khương Lâm:
"... Con đi lấy rơm nhóm lửa."
Cô thấy Trình Như Sơn đang gánh nước, ngạc nhiên nói tiếp:
"Anh lấy đâu ra đòn gánh với thùng nước mới vậy?"
Trình Như Sơn: "Cái này là cái xô thiết và cây sào mấy năm trước anh đi công xã làm, họ nói đây là chất liệu tốt, tới mười năm sau vẫn
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền