ItruyenChu Logo

iTruyenChu

Chương 666: Nuôi con 8

Sau khi nhìn em gái nhà mình, Tiểu Bảo như trưởng thành chỉ sau một thời gian ngắn, lại nghe nhóm người lớn nói về chuyện trẻ con, đặc biệt là Vu Thục Nhàn, hai đứa bọn Đại Bảo cùng Tiểu Bảo cũng hiểu biết thêm không ít kiến thức.

Vu Thục Nhàn đã nói, sở dĩ Bảo Sinh xinh đẹp như vậy là do Trình Như Sơn cùng Khương Lâm đều rất đẹp, Tiểu Bảo nghe xong liền nhớ kĩ điều này.

Tiểu Bảo nói nhỏ với Phương Trừng Quang:

"Tiểu Quang, chú thấy Bảo Sinh có tốt hay không?"

Phương Trừng Quang gật đầu:

"Tốt, rất tốt luôn ý."

Tiểu Bảo:

"Thế chú không muốn có một đứa con như vậy à?"

Phương Trừng Quang:

"Có chứ, nhưng chú muốn cũng không được."

"Trời, chuyện này đơn giản thôi, chú đi tìm một cô vợ đi. Chú đẹp trai như vậy, lại có thêm cô vợ xinh đẹp, nếu sinh con gái chắc chắn cũng sẽ rất xinh xắn và đáng yêu."

Phương Trừng Quang:

"Vợ đẹp làm gì mà dễ tìm như vậy?"

Văn Sinh:

"Đoàn kịch của chúng ta cũng có không ít người đẹp, anh có muốn hay không?"

Phương Trừng Quang: "..."

Văn Sinh rất nghiêm túc mà nói với Phương Trừng Quang:

"Có cô gái kia còn hỏi thăm anh đấy."

Phương Trừng Quang:

"Không được nói gì cho cô ấy hết."

Văn Sinh:

"Anh xong đời rồi, chắc chắn là sẽ ế đến già."

Đại Bảo cùng Tiểu Bảo nghe xong liền cười ha ha.

Cùng lúc ấy, Quách Diễm Thu nhìn Lữ Hàng rồi nói:

"Đáng tiếc là anh không có gen để đẻ ra mấy đứa nhóc xinh xắn như ba anh em nhà Khương Lâm."

Lữ Hàng:

"Không phải còn có em đó sao?"

Nói xong hắn ta liền nháy mắt về phía của Khương Lâm và Tằng Hoằng Khiết, ý đồ cầu xin sự giúp đỡ, muốn Khương Lâm khuyên bảo cô ấy vài câu.

Khương Lâm chỉ cười cười không đáp, xem ra bác sĩ Quách đang trả thù xưa đây mà, cứ để cô ấy tận hưởng cảm giác được theo đuổi cũng tốt.

Đại Bảo ra hiệu cho Lữ Hàng ghé tai lại gần mình:

"Cháu sẽ chỉ cách cho chú."

Hai mắt của hắn ta nhanh chóng sáng lên:

"Đâu, cháu có cách gì?"

Đại Bảo:

"Chú viết thư tình cho cô ấy đi, phải viết chân thành vào, mỗi ngày gửi một bức."

Mặt của Lữ Hàng lập tức suy xụp xuống, kề tai rồi nhỏ giọng nói:

"Đại Bảo à, chú không rành mấy cái này, hay là cháu viết dùm chú luôn đi..."

Đại Bảo nhún vai buông tay:

"Cháu cũng không biết, có điều chú có thể lên thư viện để mượn sách rồi tham khảo."

Văn Sinh ở bên cạnh cũng chen vào:

"Em đẹp như một cành hoa, như dòng suối mát lành. Là bến đỗ bình yên, anh nguyện không hối tiếc."

Đại Bảo:

"Không được đâu, anh viết như vậy thì quá cổ điển, phải hiện đại cơ. Tốt nhất là bắt kịp xu hướng tư bản chủ nghĩa hiện nay, giống như Pushkin! Shakespeare!"

Tuy rằng nhóc không hiểu tình yêu nam nữ là gì, nhưng đối với mấy thơ văn này kia thì rất rành, nhóc cảm thấy mấy thứ này rất hợp để Lữ Hàng sử dụng.

Văn Sinh gần đây vẫn luôn đi đến Tỉnh Đại để tập ca kịch, cho nên cũng hiểu biết chút ít, anh cười cười nói:

"Tôi có thể giúp anh."

Lữ Hàng lập tức nắm lấy tay anh:

"Cảm ơn Văn Sinh, Đại Bảo, nếu tôi có thể kết hôn sớm, tôi chắc chắn sẽ cảm ơn hai người."

Đại Bảo:

"Đều là anh em với nhau cả, không cần phải khách sáo như người ngoài."

Quách Diễm Thu ở bên cạnh cũng nghe thấy những lời này.

Phương Trừng Quang cùng Văn Sinh ngồi cùng một chỗ, nghe vậy thì cười cười, nháy mắt mấy cái với Đại Bảo, ý nói nhóc con không cần nghịch ngợm.

Mọi người tụ

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip