Chương 667: Thăng chức
Mấy ngày nay, trước khi ra khỏi nhà cô đều cho Bảo Sinh bú no, sau đó ru con bé ngủ rồi mới bắt đầu đi học. Buổi trưa cô sẽ về nhà, hoặc là Diêm Nhuận Chi sẽ bảo Hà Lượng lái xe đưa hai bà cháu tới đây để Bảo Sinh được bú sữa, sau đó lại chờ đến khi tan học buổi chiều. Khoảng thời gian sau khi tan học cô chỉ ở bên con gái và có thể cho nó bú sữa được vài lần. Khác với buổi sáng, buổi chiều phải pha sữa bột cho con bé uống. Sữa của cô có thừa, phải vắt bớt đi quả thực rất lãng phí, nhưng vì không có tủ lạnh nên cũng không thể mang về được.
Buổi sáng gần 10 giờ, Khương Lâm quay về ký túc xá, vén áo vắt ra một ít sữa. Bởi vì sữa quá nhiều nên ngực cô rất trướng, nếu không vắt bớt đi thì sẽ gây nhiễm trùng. Dương Lục thấy thế thì tiếc nuối vô cùng:
"Ban ngày em đi học, vậy thì em bé phải uống sữa bột à?"
Khương Lâm gật gật đầu:
"Đợi lát nữa ăn cơm trưa xong, em sẽ về cho con bé bú."
Hai người còn đang nói chuyện thì Khương Lâm nghe thấy dưới lầu truyền đến tiếng khóc của trẻ con, âm thanh này sao lại giống với Bảo Sinh thế? Chẳng lẽ mình lại bị ảo giác?
Dương Lục cũng nghe thấy, cô lật đật chạy ra ban công nhìn xem sau đó liền kinh ngạc hô lên:
"Lâm Lâm, hình như mẹ chồng em mang em bé tới đây."
Khương Lâm vội vàng đứng lên đi ra cửa, quả nhiên nhìn thấy Diêm Nhuận Chi đang ôm Bảo Sinh ở dưới lầu. Khương Lâm nhanh chóng chạy xuống lầu đón lấy con gái đang khóc đến nấc nghẹn. Bảo Sinh bĩu môi khóc vô cùng ủy khuất, hai chân nhỏ khẽ giãy giụa.
Khương Lâm đau lòng không thôi, lập tức dỗ dành bé con:
"Sao lại như thế này?"
Diêm Nhuận Chi thở dài, đau lòng nói:
"Bảo Muội lớn rồi, không lừa được nữa."
Khương Lâm cúi đầu nhìn con gái, đâu có lớn lắm đâu, tại sao lại không lừa được? Diêm Nhuận Chi nói với cô, lúc trước buổi sáng chỉ cần bú xong là tự giác ngủ, còn dạo gần đây chỉ cần uống một bình sữa bột là được. Nhưng hai ngày nay không biết vì cái gì, Bảo Sinh bắt đầu không chịu uống sữa nữa. Thật ra chiều hôm qua con bé đã không chịu uống sữa bột và bắt đầu khóc nháo ầm ĩ, Diêm Nhuận Chi nghĩ cũng không thể ép cháu gái quá mức, nên đành cố gắng dỗ dành con bé uống một chút thôi.
Ai ngờ rằng sáng hôm nay Bảo Sinh lại một mực phản đối không chịu uống, đưa bình sữa cho cũng không uống, không chịu mở miệng ra mà chỉ biết khóc. Lúc đầu bà nghĩ rằng con bé chỉ khóc một lúc rồi sẽ nín, nào ngờ càng khóc càng dữ dội, giống như sắp ngất xỉu đến nơi.
Diêm Nhuận Chi không thể chịu nổi nữa, liền tìm người sắp xếp xe đưa bà và Bảo Sinh tới đây để bú sữa. Trình Như Sơn đi công tác ở bên ngoài nên không có nhà, đám người Phương Trừng Quang và Hà Lượng cũng không thấy đâu, đúng lúc Triệu Toàn Hữu đang rảnh liền lái xe đưa hai bà cháu đi. Trình Uẩn Chi phải dẫn Văn Sinh tới đoàn kịch, nên bà chỉ có thể tự mình ôm cháu gái tới đây.
Khương Lâm nhanh chóng đưa hai bà cháu lên tầng hai của ký túc xá, bảo Diêm Nhuận Chi ngồi nghỉ chân uống chút nước, còn cô thì cho Bảo Sinh bú sữa. Bởi vì đã quá đói, cho nên Bảo Sinh bú được hai ngụm liền bị sặc sau đó lập tức bật khóc, nhưng lúc này không phải là tiếng khóc lớn, mà là tiếng khóc rầm rì giống
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền