Chương 668: Thăng chức 2
Các bạn học nghe Khương Lâm nói bảo bảo ở nhà khóc không chịu uống sữa bột mà nhất định phải đưa tới đây để bú, liền bắt đầu khuyên cô đủ kiểu.
"Theo tôi thì dì có thể ôm bảo bảo tới trường học. Ban ngày cậu đi học, dì và bảo bảo sẽ ở trong ký túc xá hoặc là đi dạo quanh vườn trường, lúc cậu tan học không phải còn có thể cho con bé bú sữa sao?"
"Đúng vậy, biện pháp này thật sự không tồi. Khương Lâm cậu nên suy xét một chút."
"Cậu xem, con bé nhìn thật là đáng thương, mới được hơn hai tháng đã bị mẹ ném ở nhà, hằng ngày phải ngóng trông mẹ về để được bú sữa, thật sự quá đáng thương."
Khương Lâm: "..." Sao có thể nói chuyện được như vậy chứ, con bé đã hiểu được gì đâu!
Diêm Nhuận Chi cũng động tâm:
"Mẹ Bảo Nhi, như vậy cũng không tồi đâu."
Khương Lâm:
"Mẹ, đi lại nhiều như vậy thì sẽ vất vả cho mẹ đó."
Thời đại này còn chưa có tã giấy, một ngày con bé sẽ đi tiểu rất nhiều lần, hơn nữa còn phải thay giặt. Ở nhà có ông nội giúp đỡ, nếu ra ngoài thì chỉ còn có một mình Diêm Nhuận Chi, như vậy thực sự sẽ phải lo liệu rất nhiều việc.
Quá vất vả.
Diêm Nhuận Chi lại không sợ:
"Như vậy có là gì chứ, mẹ thấy bình thường mà. Con không biết đâu, ở nhà Bảo Muội khóc suốt trông đáng thương vô cùng, khóc đến nỗi mặt mũi đỏ gay."
Nghe bà nói như vậy, các bạn học càng chịu không nổi liền nháo nhào khuyên nhủ Khương Lâm. Khương Lâm vốn dĩ đã mềm lòng, cô rất thương con gái nhưng vẫn phải cố kìm nén vì cô cảm thấy không thể quá nuông chiều trẻ con, còn nhỏ như vậy đã bắt nạt người lớn, vậy sau này lớn lên làm sao có thể ngoan ngoãn được?
Cuối cùng, Khương Lâm cũng xiêu lòng. Diêm Nhuận Chi lập tức dỗ dành Bảo Sinh:
"Bảo Muội à, có nghe thấy lời mẹ nói không? Mẹ sẽ không đuổi con đi mà còn cho con bú sữa tiếp đó."
Dỗ dành một lúc lâu, Khương Lâm lại khẽ hôn lên má con gái, lúc này cô bé mới bắt đầu bú sữa, càng bú càng vui vẻ, hai chân nhỏ còn đạp lung tung lên không trung.
Dương Lục cười rộ lên:
"Ai bảo trẻ con không hiểu chuyện, là người lớn không hiểu trẻ con mới đúng, chị thấy Bảo Sinh cái gì cũng hiểu hết đấy?"
Khương Lâm:
"Chị đừng nói nữa, mọi người càng khen thì con bé sẽ càng thích chí đấy."
Bú sữa xong, Khương Lâm lại dỗ dành con bé:
"Khóc nhiều như thế có thấy mệt không hả? Ngủ một chút đi, chờ con tỉnh ngủ mẹ lại cho bú nữa."
Bảo Sinh nắm chặt quần áo cô, chờ Khương Lâm dỗ thêm mấy lời mới chịu buông ra, rất nhanh chóng liền ngủ thiếp đi. Diêm Nhuận Chi nói:
"Mẹ Bảo Nhi, con mau đi học đi."
Khương Lâm đi học, buổi trưa cô lấy cơm rồi mang về phòng ăn cùng Diêm Nhuận Chi. Khi đang ăn thì Bảo Sinh tỉnh dậy, ngáp một cái, tròng mắt xoay chuyển. Nghe được giọng nói của Khương Lâm, cô bé lập tức kêu a a, tay nhỏ vung lên rất kích động. Khương Lâm cười cười và bế con gái lên:
"Con đúng là một tiểu tổ tông."
Sau khi cho con bú xong, Khương Lâm cảm thấy cơ thể mình nhẹ nhàng hơn rất nhiều, cũng không còn trướng đau đến phát hoảng nữa. Đôi khi cần phải hoạt động nhiều, làm không tốt sẽ thấy xấu hổ, cho nên bé con tới đây bú sữa chính là chuyện tốt cho cả hai mẹ con.
Buổi chiều cũng như vậy mà qua đi, Bảo Sinh ngủ trong ký túc xá, Diêm Nhuận Chi bế con bé, chờ
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền