ItruyenChu Logo

iTruyenChu

Chương 669: Thăng chức 3

Vừa về đến nhà, Đại Bảo và Tiểu Bảo liền nhào tới:

"Bà đưa em gái đi đâu vậy?"

Bây giờ lúc nào hai anh em cũng muốn gặp mặt em gái. Việc đầu tiên sau khi tan học chính là trở về nhà để nhìn em, sau đó đi làm bài tập rồi mới ra ngoài chơi. Kết quả hôm nay trở về, trong nhà khóa cửa, ông nội và Văn Sinh đi tới đoàn kịch, bà nội và Bảo Sinh đáng ra phải đang ở nhà mới đúng, nhưng tại sao lại không thấy đâu?

Thật ra hai anh em cũng không quá lo lắng, liền ở nhà làm bài tập. Bây giờ nghe thấy động tĩnh, bọn nó lập tức chạy ra.

Khi Trình Uẩn Chi và Văn Sinh trở về, bọn họ mang theo một quả dưa hấu rất to, còn có vài quả dưa gang và dựa lê, tất cả đều được người ta tặng.

Anh quay lại nhìn thoáng qua Bảo Sinh, nhịn không được mà trêu ghẹo:

"Dì trông nom con bé này chắc là mỗi ngày phải mệt mỏi lắm."

Diêm Nhuận Chi cười rộ lên:

"Thật ra cũng không quá vất vả, tôi lại không đi làm, ở nhà cũng nhàn rỗi, cho nên dẫn con bé ra ngoài một chút cũng tốt."

Bảo Sinh được ăn uống no đủ nên ngủ ngon suốt cả đường đi, thậm chí còn không buồn tiểu trên xe, có thể nói là tương đối ngoan ngoãn.

Sau khi cả nhà ăn xong trái cây, Bảo Sinh cũng tỉnh dậy. Văn Sinh, Đại Bảo và Tiểu Bảo lập tức vây quanh chơi đùa cùng em gái.

Đứa nhỏ này đúng là có bản lĩnh tiếp cận người lạ, một khi cho nó nếm thử cái gì ngon ngọt liền có thể lập tức biến thành người quen, ai cũng hiểu một đứa trẻ con tại sao lai có thể thông minh như vậy, dù sao cũng chỉ là một đứa trẻ sơ sinh.

Đứa nhỏ này, tháng đầu tiên sau khi ra đời thì hầu như chỉ ngủ, ngoại trừ ba mẹ thì không cần người khác ôm ấp. Sang đến tháng thứ hai mới bắt đầu để cho bà nội bế, sau đó mới chậm rãi tiếp nhận bọn chúng. Qua trăng tròn, con bé cũng đã biết hưởng thụ, chỉ cần lúc nào không ngủ thì sẽ muốn được bế. Những lúc không bú sữa cũng không quấn lấy Khương Lâm, chỉ cần người nào có hơi thở quen thuộc bế ẵm thì con bé sẽ liền thấy rất vui sướng.

Bây giờ được Văn Sinh ôm vào lòng, con bé ngáp một cái rồi xoa xoa đôi mắt, một lát sau lại cười rộ lên, còn đem ngón tay mũm mĩm của mình nhét vào trong miệng Văn Sinh. Lúc trước con bé chỉ lấy ngón tay của Khương Lâm và Trình Như Sơn nhét vào trong miệng mình mà gặm nhấm, sau này không ăn được tay người khác, lại bắt đầu đem tay của mình cho người khác ăn. Nếu người khác làm ra bộ dáng vui vẻ, nó liền cười hì hì, sau đó mọi người sẽ bị bộ dạng của nó chọc cười.

Đặc biệt là Tiểu Bảo và Hà Lượng, có thể cười hì hì cả nửa ngày giống như hai đứa ngốc. Khương Lâm cùng Đại Bảo Tiểu Bảo ngồi trong sân đọc sách và làm bài tập. Diêm Nhuận Chi với Trình Uẩn Chi thì cùng nhau nấu cơm. Còn Văn Sinh ôm Bảo Sinh đi đi lại lại trong sân. Đi ra đằng trước rồi lại vòng về đằng sau, sau đó quan sát ba học sinh đang làm chăm chỉ bài tập. Bảo Sinh cũng trừng mắt tò mò nhìn xem, trong miệng lẩm bẩm ê ê a a. Văn Sinh tặc lưỡi giao tiếp với em gái, giống như thật sự có thể trò chuyện với nhau. Tiểu Bảo gặp phải một vấn đề khó, liền thảo luận với Đại Bảo.

Đại Bảo muốn ôm con bé, nhưng lại bị Tiểu Bảo ngăn lại.

Văn Sinh: "Hai

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip