Chương 670: Thăng chức 4
Trình Như Sơn trở về từ bên ngoài, vừa vào cửa đã thấy Khương Lâm đang học bài, bọn trẻ thì đang dỗ em gái, Bảo Sinh bị bọn họ chọc cho cười khanh khách.
Nhìn thấy anh trở về, cả đám lập tức hoan hô rồi đứng lên.
Trình Như Sơn đi lại gần, Bảo Sinh liền bắt đầu ê a gọi, tuy rằng không biết cô bé gọi cái gì, nhưng chắc chắn là vì thấy anh về nên mới như vậy.
Khương Lâm ngồi ở trên băng ghế, tay chống cằm nói:
"Anh Sơn, anh nói xem có phải con gái chúng ta rất thông minh hay không?"
Đáng lẽ em bé nhỏ như vậy sẽ không có khả năng nhận biết người, ánh mắt cũng không được linh hoạt, thế mà Bảo Sinh lại còn biết chờ bố về rồi nghênh đón, vậy cũng quá thông minh rồi còn gì?
Trình Như Sơn đi rửa tay, thuận tiện cởi áo sơ mi ra rồi đổi một cái áo ba lỗ khác, sau đó đón lấy con gái rồi hôn vài cái lên mặt bé. Bảo Sinh liền ê a rồi đem tay nhỏ bỏ vào trong miệng anh, muốn cho anh ăn tay của mình.
Trình Như Sơn hôn bẹp một cái vào tay nhỏ của Bảo Sinh:
"Tay nhỏ của heo con thơm quá đi."
Bé con liền cười khúc khích như đang hưởng ứng anh.
Diêm Nhuận Chi:
"Ăn cơm thôi!"
Khương Lâm thu dọn sách vở một chút, Đại Bảo cùng Tiểu Bảo ném lung tung ở đó, cô bảo nhóc sắp xếp lại thì nhóc không nghe, cuối cùng Đại Bảo hết cách đành thu dọn dùm cho em mình.
Văn Sinh ngồi ở bậc thang, để Bảo Sinh ngồi trên đùi. Tiểu Bảo ghé vào góc vườn, ngắt một bông hoa xinh đẹp trên luống khoai lang muốn cài lên tai em gái.
Hoa thược dược kích thước lớn, màu sắc diễm lệ lại vô cùng tươi tắn, thực sự đã hấp dẫn tầm mắt Bảo Sinh. Quả nhiên bé con liền nhìn chằm chằm vào đoá hoa. Tiểu Bảo nhẹ nhàng di chuyển bông hoa, đôi mắt cô bé cũng theo đó mà chuyển động theo, chỉ là thoạt nhìn còn có chút khó khăn, mới chỉ động vài cái mà tròng mắt đã có chút vô lực, hoặc là khống chế không được mà chuyển loạn hai vòng.
"Em gái nhỏ, cài hoa nào."
Tiểu Bảo bỗng nhiên cũng nghiêm túc mà sờ lên mắt, thấy lông mi của Bảo Sinh vẫn nhiều hơn Đại Bảo.
Đại Bảo cũng viết bài xong, thu dọn cặp sách ngăn nắp sau đó đi tới chơi với em gái:
"Lông mi của em ấy thật dài"
Khương Lâm ngừng bút, bước lên vài bước, cười nói:
"Lông mi của hai đứa cũng rất dài"
Lông mi của ba anh em bọn chúng vừa đen nhánh lại vừa dài, cho nên nhìn rất đẹp.
Đại Bảo:
"Thật trẻ con."
Tiểu Bảo:
"Anh không phải trẻ con thì đừng chơi với Bảo Sinh và em nữa. Anh không trẻ con thì đi chơi với người lớn đi. Ha ha."
Đại Bảo trừng em trai một cái, từ trong túi tiền nhỏ móc ra một miếng bánh rồi nhét vào trong miệng mình.
Tiểu Bảo: "!!!"
Đại Bảo lại móc ra một miếng nữa, quơ quơ trước mặt sau đó đưa cho Văn Sinh ăn.
Tiểu Bảo: "..."...
"Oa -" Bảo Sinh và khóc, tròng mắt di chuyển vài vòng theo tay của Đại Bảo, nhìn thấy đồ ăn ngon mà không được nhét vào miệng mình cô bé lập tức không chịu.
Tiểu Bảo:
"Ha ha ha, anh cứ khoe khoang đi, gây hoạ rồi nè."
Cậu nhóc đem quyển vở ném sang một bên sau đó liền nhảy dựng lên đòi ôm em gái, đồng thời nhào lên đoạt lấy túi tiền của Đại Bảo, kết quả bên trong chỉ còn lại một miếng bánh, cậu vô cùng oán hận mà ném vào trong miệng mình, đồ Đại Bảo gian xảo!
Đại Bảo bắt đầu huýt sáo, âm
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền