ItruyenChu Logo

iTruyenChu

Chương 671: Thăng chức 5

Thật ra từ lúc Khương Lâm quay lại trường học, Bảo Sinh đã sớm có ý kiến, lúc muốn bú sẽ ầm ĩ không thôi, cho uống sữa bột cô bé cũng không chịu, cả ngày chỉ pha ra có một chút sữa mà vẫn không chịu uống, cho đến khi được đem đến trường học để bú mẹ thì bé mới thôi.

Người lớn đương nhiên sẽ không cảm thấy trẻ con có tính toán gì, chỉ là muốn bú mẹ mà thôi, có đứa trẻ không thích uống sữa bột, có đứa không thích núm cao su, dù sao mỗi đứa bé đều có cá tính khác nhau.

Tiểu Bảo lại cảm thấy là do Bảo Sinh thông minh, còn nghĩ ra cách hay, từ đó đạt được mục đích của mình.

Mọi người nhìn Bảo Sinh với vẻ ngạc nhiên, đáng tiếc nghiên cứu mãi cũng chả hiểu gì, cho tới bây giờ bọn họ cũng chưa từng gặp em bé sơ sinh nào thông minh như vậy.

Diêm Nhuận Chi cười nói:

"Đứa bé này đúng là đặc biệt."

Tiểu Bảo:

"Bà nội, khi còn bé con có thông minh không?"

Diêm Nhuận Chi:

"Đại Bảo cùng Tiểu Bảo rất thông minh, giống y chang Bảo Sinh vậy. Lúc còn bé hai con cũng rất thông minh, cho nên lớn lên vẫn như vậy. Khi đó bà kể cho các con chuyện xưa gì, các con cũng đều nhớ rõ đấy."

Diêm Nhuận Chi liền gắp xương sườn đặt vào trong chén của Đại Bảo Tiểu Bảo, dịu dàng nói.

Tiểu Bảo nghe vậy thì vui mừng không thôi:

"Con cũng hiểu được."

Văn Sinh cười rộ lên:

"Trẻ con thông minh đều là do di truyền từ bố mẹ, bố mẹ thì được di truyền từ ông bà."

Khương Lâm cũng gắp cho bà một miếng thịt mềm:

"Mẹ, mẹ ăn đi."

Diêm Nhuận Chi vui mừng đứng lên:

"Mẹ Bảo Nhi vất vả rồi, về sau mẹ sẽ đem Bảo Sinh đến trường cùng con nha."

Văn Sinh:

"Con cũng đi."

Đại Bảo:

"Trước kia con đã biết kiểu gì em ấy cũng sẽ được theo mẹ đến trường."

Tiểu Bảo gật gù đáp:

"Vẫn là Bảo Sinh nhà ta lợi hại."

Với lại lúc đó mẹ Bảo Nhi còn chưa biết xót con, thậm chí còn coi hai đứa nhóc là chướng ngại vật rồi muốn vứt bỏ, hai đứa trẻ từ nhỏ đã thường xuyên phải đói bụng rồi chịu cực chịu khổ, thật là tội nghiệp.

Ăn xong cơm Khương Lâm lại cho Bảo Sinh bú sữa.

Xong xuôi thì Đại Bảo cũng chạy lại đây:

"Mẹ, đến phiên con trông em rồi."

Văn Sinh, Đại Bảo cùng Tiểu Bảo phân chia nhiệm vụ cho nhau, mỗi người sẽ luân phiên chăm em, giúp Khương Lâm và Diêm Nhuận Chi chia sẻ công việc vặt. Chỉ cần ba người bọn họ cùng ở nhà, những người khác đừng mơ có cơ hội được ôm Bảo Sinh.

Chờ thay tã xong xuôi, Bảo Sinh liền lăn ra ngủ say.

Khương Lâm:

"Cảm ơn các anh trai nhé, các con vất vả rồi, nhanh đi ngủ đi nào."

Sau khi bọn họ đi, trong phòng liền yên tĩnh lại, Khương Lâm cùng Trình Như Sơn leo lên giường nằm tựa vào nhau nói chuyện.

"Nếu anh chuyển nghề..."

Trình Như Sơn kể cho cô nghe tình hình công việc của mình.

Trước mắt anh phụ trách vận chuyển tại quân khu, bên cạnh đó còn kiêm thêm bộ phận kiểm tra. Có điều hiện tại chính trị cùng quân sự đã được cải cách, tầm ảnh hưởng của quân đội sẽ từ từ giảm đi, cho đến khi hoàn toàn lui về phía sau màn, không được trực tiếp xuất hiện trước dân chúng nữa.

Như vậy bộ đội sẽ ngày càng mất đi quyền lực ban đầu, sau đó triệt để tách ra khỏi chính phủ, thậm chí là không được nhúng tay vào chuyện của chính phủ nữa. Nếu thế thì muốn từ bộ đội mà thăng chức là điều không hề dễ dàng.

Xuất thân

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip