ItruyenChu Logo

iTruyenChu

**Chương 90: Khẩn trương**

Cha của Trình Phúc Quý và ông nội của Trình Như Sơn là anh em một nhà, chẳng qua cha ông ta là con vợ lẽ, từ đầu xuất thân đã không đúng, mẹ của ông ta vừa làm con hát vừa hút thuốc phiện.

Trình Phúc Quý và Trình Như Sơn bốn mắt đối diện, mũi nhọn va chạm, có thù hận vượt qua năm tháng, cũng có sự ràng buộc của máu thịt tình thân. Với lại Trình Phúc Quý cảm thấy Trình Như Sơn càng giống con trai của mình hơn, tàn nhẫn, quyết tuyệt, không mềm yếu, không hề giống tính khí thư sinh như Trình Uẩn Chi.

Ông ta lại cười cười, ra vẻ hiền hoà nói:

"Đông Sinh, cậu cứ đi đi, tôi chờ. Nếu như thật sự có thể sửa lại án xử sai, thì tôi càng cao hứng hơn bất kỳ ai khác."

Trình Như Sơn cầm tờ đơn đã đóng dấu xong đưa cho Tiềm Bác: "Đi thôi."

Tiềm Bác hoảng hốt vội vàng đuổi theo, mặc kệ thư ký hay không thư ký gì đó. Vừa rồi Trình Như Sơn nói những lời kia với Trình Phúc Quý, trái tim của Tiềm Bác thiếu chút nữa nổ tung, hắn ta thật sự cảm thấy rằng Trình Như Sơn có thể móc ra một cây đao và đâm chết Trình Phúc Quý bất cứ lúc nào. Ngày hôm qua nhìn anh dỗ con còn cảm thấy dường như tính tình của anh rất tốt, hôm nay quả thực là có thể bị dọa vỡ mật.

Rời khỏi khu nhà công xã, Trình Như Sơn đi nhanh về phía trước, Tiềm Bác chạy chậm đuổi theo, không chú ý tới đây không phải là đường trở về thôn. Tuy rằng Tiềm Bác rất khẩn trương nhưng miệng vẫn như cũ nhịn không được cười hề hề:

"Trình Như Sơn, anh nói xem, sao anh có thể đem người ta biến thành cỏ trên mộ phần được?"

Anh quả thật có thể khoác lác! Anh giết người thì cứ giết người, nhiều nhất cũng chỉ có thể lấy máu đầu tim của người ta tưới cỏ trên mộ, anh còn có thể biến người ta thành cỏ được sao?

Trình Như Sơn đột nhiên dừng lại, quay đầu nhìn sang một bên. Tiềm Bác theo bản năng cũng nhìn về phía kia, phát hiện đó là khu mộ của đại đội công xã, mặc dù đã có phong trào san lấp mộ trong khoảng năm năm trở lại đây, nhưng ở những vùng nông thôn như thế này, rất chú trọng phần mộ tổ tiên, không không dễ để san lấp như vậy. Vị trí của mảnh đất này rất tốt. Một đám nấm mồ to to nổi lên, phía trên dùng đất cứng hình tròn đè lên giấy vàng, trên đất cứng mọc đầy cỏ tranh, theo gió lắc lư.

Tiềm Bác: ". ."

Trong nháy mắt hắn ta não bổ một chút hình ảnh Trình Như Sơn làm Trình Phúc Quý thành bộ dáng cỏ trên mộ, cảm thấy tóc của mình đều phải dựng hết lên.

Trình Như Sơn liếc mắt nhìn hắn:

"Chờ tóc của anh dài một chút"

Tiềm Bác:

"Trình Như Sơn anh tha mạng cho tôi đi, tôi... Tôi không bao giờ dám làm thế nữa."

Trình Như Sơn nhướng mày, vẻ mặt bình thản nhưng như không, ngừng vài giây anh mới cất giọng hỏi:

"Anh đã làm gì?"

Dưới uy áp của Trình Như Sơn, hắn ta run run rẩy rẩy:

"Trình Như Sơn, thật xin lỗi. Tôi, tôi cho rằng anh không quay về nữa. Trình Như Hải nói anh sẽ không quay về. Tôi... Nhưng mà anh yên tâm, Khương Lâm căn bản không... không có phản ứng tôi. Còn, còn đạp tôi một đạp."

Tiềm Bác:... Tôi muốn thông đồng với vợ của anh bỏ trốn, chuyện này có nghiêm trọng không? Hai chân hắn ta nhũn ra, thiếu chút nữa liền quỳ xuống.

Hắn ta theo bản năng che đũng quần lại, sợ Trình Như Sơn lại cho hắn ta một đạp, như vậy thật sự

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip