ItruyenChu Logo

iTruyenChu

[Dịch] Thập Niên 70: Nữ Thanh Niên Trí Thức Bưu Hãn

Chương 91. Ngọt như đường

Chương 91: Ngọt như đường

Khương Lâm, Diêm Nhuận Chi đang mang theo Đại Bảo cùng Tiểu Bảo vào trong huyện mua vải về.

Diêm Nhuận Chi đem tấm vải màu cà chua và tấm màu xanh mới mua ra, khoa tay múa chân một chút:

"Đông Sinh thật sự có năng lực, mẹ Bảo Nhi có ánh mắt thật tốt, con xem con mua những loại vải này, làm cái gì cũng được. Tấm vải đỏ này ta làm cho con cái áo mới để mặc lúc ăn tết, tấm vải hoa xanh trên nền trắng làm một cái áo khoác ngắn là vừa đẹp. Lúc trước cũng chưa cho con sính lễ lại không có làm quần áo mới, khiến con chịu thiệt thòi rồi."

Đại Bảo, Tiểu Bảo cùng hô lớn:

"Làm váy hoa! Lúc trước chúng con thấy thanh niên trí thức Tằng mặc váy rất đẹp, mẹ mặc lên khẳng định càng đẹp hơn."

Khương Lâm:

"Váy để năm sau lại làm, năm nay rất nhanh thôi trời sẽ trở lạnh."

Hai đứa trẻ liếc mắt nhìn nhau một cái, bò lên cửa sổ nhìn mặt trời bên ngoài, lại nhìn bản thân mặc áo ba lỗ với quần đùi, hai đứa nó có thấy lạnh chỗ nào đâu?

Diêm Nhuận Chi liền giải thích cho hai đứa trẻ:

"Phụ nữ và đàn ông không giống nhau, phụ nữ sợ lạnh."

"Ồ!" Thì ra là vậy, hai nhóc con gật đầu tỏ vẻ đã hiểu.

Khương Lâm lấy ra tấm vải mà cô định làm chăn bông, phải làm một cái chăn cho Diêm Nhuận Chi, ngoài ra lại làm tiếp một cái để cô và Đại Bảo, Tiểu Bảo đắp, Trình Như Sơn thì đắp cái chăn cũ kia cũng được rồi. Áo bông cũng phải sắm thêm, bông thì ngoại trừ mỗi người được nửa kí phiếu bông, mùa thu còn có thể đến thôn Miếu Tử phía sau mua một chút, bởi vì vốn dĩ nghề tay trái trong thôn bọn họ là kéo sợi dệt vải. Ngoài ra phải làm cho Diêm Nhuận Chi một bộ quần áo mới, sau đó may cho Đại Bảo và Tiểu Bảo.

Diêm Nhuận Chi:

"Mẹ đã là một bà lão còn cần mặc quần áo mới gì nữa? Mẹ Bảo Nhi, con là cô vợ nhỏ tuổi trẻ xinh đẹp, con mặc đi. Bà đã là một bà lão, ăn mặc quần áo mới, để cho những người đó tìm được cớ phê bình bà là vợ của địa chủ sao?"

Khương Lâm đã lập kế hoạch xong, cũng mặc kệ bà nói cái gì, mỗi miếng vải đều đánh dấu rồi phân chia ổn thỏa, sau đó cất đi, chờ lấy được bông rồi lại tính tiếp.

Cô lấy miếng vải bông tốt nhất đã mua ra, cái này là chuẩn bị để làm đồ vật thêu hoa, ngoài khăn, găng tay, túi đựng tiền, ... cô còn muốn làm một ít yếm cho trẻ nhỏ, cùng với khăn che lớn hơn một chút.

Người thành phố rất chú trọng sinh hoạt, còn thích đắp lên những thứ gì đó để che bụi cho các vật dụng trong nhà, chờ sau này sinh hoạt tốt lên, có TV, tủ lạnh linh tinh, thì càng muốn dùng tới khăn che, đã đẹp lại còn sạch sẽ.

Trình Tiểu Bảo khoác tấm vải màu cà chua lên trên người Trình Đại Bảo:

"Anh là cô vợ trẻ."

Trình Đại Bảo:

"Anh là con trai, em mới là vợ ý?"

Cậu nhóc cầm tấm vải đỏ kia muốn đội lên đầu Trình Tiểu Bảo.

Khương Lâm cười kéo xuống:

"Hai đứa là con trai, đều không thể làm vợ."

Trình Tiểu Bảo lập tức phủ lên người cô:

"Lâm Lâm làm."

Trình Đại Bảo nói:

"Mẹ là vợ của cha."

Trình Tiểu Bảo: "Đúng vậy." Nói xong nhóc lại nhìn Diêm Nhuận Chi.

Diêm Nhuận Chi:

"Bà là bà nội, không thể làm."

Trong lúc đó, Trình Như Sơn chi ba hào mua một phiếu lương thực phụ cho Tiềm Bác, tuy rằng Tiềm Bác nói cho anh, anh lại không chịu.

Sau đó, Trình Như

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip